16/4/20

Chương 8

Edit by Cleo 
Beta by kkjjhh
Cùng ngày Phó Duy Trạch giải phẫu, Phó Tu nhận được điện thoại của Phó Hằng Vũ.
Từ ngày ấy biết Phó Hằng Vũ đi qua nhà cũ, Phó Tu vẫn luôn đợi Phó Duy Trạch chủ động
liên hệ hắn.
Nhìn Trình bá đưa di động, Phó Tu duỗi tay tiếp nhận: “Có chuyện mau nói.”
“Ba, Duy Trạch hẳn là đang trong phòng phẫu thuật đi……”
“Con muốn nói cái gì?” Nghe thấy Phó Hằng Vũ nhắc tới điều này, Phó Tu thái độ lạnh hơn, lại bởi
vì đang ở bệnh viện, không thể không hạ giọng.
Phó Hằng Vũ cười nhạo: “Ba, kỳ thật  con có khi suy nghĩ, ngài rốt cuộc có phải cha ruột của
con hay không, bất quá con tin chắc thời điểm mẹ sinh con ngài hẳn là đã sớm đã làm kiểm tra DNA,
nhưng con tình nguyện ngài không phải cha ruột của con, như vậy con còn có thể thuyết phục chính mình.
Con gọi điện thoại không có ý gì khác, chỉ là hỏi một chút Duy Trạch có phải đang phẫu thuật hay
không, nó đã tỉnh, con sao còn có thể có cái ý niệm khác, ngài yên tâm con cái gì đều sẽ không
làm.”
“Con tốt nhất cái gì đều đừng làm!” Phó Tu không có bị Phó Hằng Vũ nói vài câu giống thật mà bị
lừa, lãnh ngạnh cắt đứt trò chuyện, đưa điện thoại di động ném cho Trình bá, “Lại gọi tới không thì
cần tiếp.”
Trình bá ứng thanh, đem điện thoại di động thu về.
……
Phó Duy Trạch nằm trên giường giải phẫu, mặt nạ dưỡng khí đem mặt hắn che hơn phân nửa,
Dung Hiểu ngồi ở trước mặt hắn, đôi tay nắm lấy tay Phó Duy Trạch, biểu tình khẩn trương, vì bảo
đảm xác xuất thành công giải phẫu, trong quá trình hắn đều cần bảo trì thanh tỉnh.
Có thể là nhiệt độ trong phòng giải phẫu quá thấp, tay Dung Hiểu thực lạnh. Phó Duy Trạch
bắt lấy tay hắn, nhẹ nhàng nắm trong tay.
Cảm giác được động tác Phó Duy Trạch, Dung Hiểu lo lắng nhìn về phía y, hắn còn nhớ rõ trước khi giải
phẫu, bác sĩ nói trong quá trình giải phẫu, thuốc tê tùy thời sẽ mất đi hiệu lực.
Bởi vậy ở lần phẫu thuật trước, thân thể Phó Duy Trạch đã bị chặt chẽ cố định ở trên giường phẫu
thuật.
Phó Duy Trạch nhìn Dung Hiểu chớp chớp mắt, tựa hồ đang an ủi hắn đừng sợ.
Dung Hiểu bỗng nhiên trong lòng liền có chút chua xót, hắn cảm thấy hiện tại người sợ hẳn không
phải là hắn, mà là Phó Duy Trạch. Trong quá trình giải phẫu thuốc tê mất đi hiệu lực, còn có gì so
với điều này càng khủng bố sao?Nhưng y giống như một chút đều không lo lắng, còn có thể phân ra dư lực tới an ủi hắn.
Toàn bộ phòng giải phẫu tràn ngập thanh âm các loại dụng cụ thao tác, ngẫu nhiên trộn lẫn vài
câu bác sĩ giao lưu.
Dung Hiểu thường thường nhìn về phía bác sĩ giải phẫu, hắn không biết còn có bao nhiêu
lâu, thuốc tê liền sẽ mất đi hiệu lực, nếu khi thuốc tê mất đi hiệu lực, hắn nên làm như thế
nào mới có thể giảm bớt thống khổ của Phó Duy Trạch?
“Thời gian?”
Phụ trách thao đao bác sĩ bỗng nhiên mở miệng, tâm Dung Hiểu đi theo run lên, theo bản năng
nắm chặt Phó Duy Trạch tay, tựa hồ như vậy là có thể đem lực lượng truyền lại cho hắn.
“Hai giờ 38 phút.”
Đã hơn hai giờ sao?
Bác sĩ hỏi như vậy là có ý tứ gì?
Là thuốc tê mất đi hiệu lực sao?
Dung Hiểu khẩn trương đến mức trên trán xuất hiện tầng mồ hôi mỏng, nhưng trước mắt không
thể mở miệng hỏi.
Chỉ có thể cứ như vậy bất lực cùng bất an chờ đợi.
Thường thường nhìn Phó Duy Trạch một cái, quan sát phản ứng của y.
Dung Hiểu khẩn trương, mắt thường có thể thấy được, Phó Duy Trạch nghĩ tiểu hài tử hẳn là sợ
hãi, trong lòng mềm mại, như là bị lông chim quét qua, phiếm tê dại.
Ngồi ở phòng ngoài giải phẫu Phó Tu giơ tay nhìn thời gian, theo thời gian chuyển dời, cái loại cảm giác bất an càng thêm mãnh liệt.
Dựa theo bác sĩ đi suy tính, thuốc tê hẳn là sẽ ở sau hai giờ mất đi hiệu lực, mà khoảng
cách dự tính thời gian giải phẫu hoàn thành còn có một tiếng rưỡi. Nói cách khác, cần Phó Duy
Trạch chịu đựng một giờ sau khi thuốc tê mất đi.
Rất khó tưởng tượng, khi ấy có cỡ nào đau đớn, nhẫn nhịn thời gian lâu như vậy?
Trình bá thấy Phó Tu không ngừng lau mồ hôi: “Tiên sinh, có khỏe không?”
Phó Tu quay đầu nhìn về phía hắn, hốc mắt phiếm hồng: “Ngươi nói nó như thế nào chịu được đây…… Ai, ta thật là không thể nghĩ được."Trình bá biết Phó Tu muốn nói gì, Phó Duy Trạch ba tuổi mất đi song thân, được Phó lão gia tử
một tay nuôi lớn, vì bồi dưỡng hắn, Phó Tu càng đối với hắn thập phần nghiêm khắc. Mười tám tuổi
tiếp nhận Phó thị, Phó lão gia tử đối với việc này chẳng quan tâm, mọi việc toàn dựa chính y đi tự
mình làm. Sự thật chứng minh,Phó Duy Trạch xác thực kế thừa thủ đoạn của người Phó gia, chỉ trong 10 năm đã mở rộng Phó thị gấp đôi. Tất cả Phó lão gia tử đều nhìn trong mắt, đau trong lòng, chỉ là tổ tôn* hai người đều  hiếu thắng, ai cũng không chịu hạ giọng với ai, nhưng hắn làm người đứng xem, lại thấy rõ.
* Ông cháu
“Tiên sinh, thiếu gia sẽ không có việc gì.”
“Ta biết, ta chính là đau lòng nó, hy vọng qua lần này, nó về sau có thể sống thuận một chút.” Chỉ
cần có thể sống tốt, hắn thật sự cũng không cầu cái gì.
Đèn phòng giải phẫu vào lúc này tối đi.
Phó Tu vội mà đứng lên, Trình bá thấy vậy chạy nhanh duỗi tay đi đỡ: “Tiên sinh, chậm một chút.”
Nhìn cửa phòng giải phẫu chậm rãi hướng hai bên mở ra, bác sĩ từ bên trong tới, tháo xuống khẩu
trang, cười nói: “Phó lão tiên sinh giải phẫu thực thành công, Phó tiên sinh rất lợi hại.”
“Hắn, hắn……” Phó Tu bắt lấy cánh tay Trình bá, nghe lời bác sĩ nói,nhất thời kích động có chút
nói không nên lời.
“Lão tiên sinh đừng kích động, người đã từ con đường khác chuyển qua phòng theo dõi,
ngài có thể đi bên kia xem hắn.”
“ Được.”
……
Dung Hiểu đứng ở trước người Phó Duy Trạch, nhìn bác sĩ, hộ sĩ vội vàng đem các loại dụng cụ gắn lên trên người Phó Duy Trạch.
“Người bệnh hiện tại không thể uống nước, có thể lấy tăm bông chấm chút nước cho hắn nhuận
 môi.”
Hộ sĩ chuẩn bị cho tốt dụng cụ nói với Dung Hiểu đứng ở một bên “ 30 phút  nữa tôi lại tới một
lần, có vấn đề gì, có thể tùy thời tới tìm tôi, tôi ở ngay ngoài.”
" Được, tôi đã biết, cảm ơn.” Dung Hiểu nghe vậy vội vàng gật đầu, thấy hắn mang thái độ cung kính, hộ sĩ cười lắc đầu: “Không cần như vậy, đây đều là điều tôi nên làm.”
Hộ sĩ sau khi rời khỏi đây nhịn không được cùng đồng nghiệp bên ngoài nói: “Các ngươi chưa tiến
vào thật đáng tiếc, tiểu song nhi bên trong kia nhìn liền mềm, nói chuyện thanh âm cũng ngọt
ngào nhu nhu.”
“Song nhi còn không phải đều giống nhau, nếu không nói chuyện như vậy, như thế nào câu nam nhân
a!"“Lời nói cũng không thể nói như vậy.” Không nghĩ tới một câu của chính mình sẽ rước lấy đánh giá
như vậy của hộ sĩ, nhịn không được mắt trợn trắng. Đều đã là thời đại nào, tư tưởng còn cổ hủ
như vậy.
Đảo mắt một cái, thật đúng là mù.
Dung Hiểu không biết bên ngoài phát sinh sự tình gì, lúc này hắn đang dùng tăm bông chấm nước
giúp Phó Duy Trạch nhuận môi: “Anh thật sự không đau?”
Phó Duy Trạch nhìn hắn, thanh âm có chút bất đắc dĩ: “ Cậu cũng như vậy muốn nhìn ta đau phải không?”
“Không phải, tôi có không ý tứ này.” Nói xong, liền bắt gặp được ý cười trong mắt Phó Duy Trạch. Ý
thức được nam nhân còn có tâm tình lấy hắn trêu chọc, hẳn là thật sự không đau.
“Bác sĩ không phải nói gây tê sẽ mất đi hiệu lực giữa chừng sao, nhưng tôi nhìn dáng vẻ của
anh, giống như……”
“ Là mùi hương trên người cậu.”
“Anh là muốn nói mùi trên người tôi có quan hệ?”
Dung Hiểu nghe vậy, đôi mắt mở to, bên trong tràn đầy khiếp sợ cùng không thể tin được, này
cũng quá huyền huyễn?
Thế nhưng hắn đã có thể xuyên thư, còn có cái gì là phát sinh không được. Ngay giây tiếp theo Phó
Duy Trạch nói cho hắn, hắn kỳ thật là vượn người Thái Sơn, Dung Hiểu đều cảm thấy thập phần có
khả năng.
“Bộ phận được giải phẫu vẫn luôn có cỗ nhiệt lưu, thực thoải mái.” Da thịt sinh lộ ra  có
chút tê ngứa, chỉ là điểm này, Phó Duy Trạch không có nói ra. “Ta cũng không phải thực xác
định, có phải hay không cùng cậu có quan hệ, có thể nghiệm chứng không.”
“Nghiệm chứng như thế nào?”
“ Cậu có thể đi ra ngoài thử xem.”
“Anh là nói chúng ta tách ra thử xem?”
Phó Duy Trạch gật đầu, Dung Hiểu vội vàng lắc đầu: “Vẫn là thôi đi, vạn nhất tôi đi ra ngoài anh
xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ, muốn thử phải cũng chờ anh khỏe đã rồi thử.”
“Thử cái gì?” Phó Tu mặc quần áo cách ly tiến vào phòng, vừa vặn nghe thấy Dung Hiểu những lời
này hỏi.
“Gia gia, ngài đã đến rồi.” Dung Hiểu xem qua, cười một tiếng.Phó Tu hướng hắn gật gật đầu: “Vất vả cháu rồi, Dung Hiểu.”
“Không vất vả.” Dung Hiểu đem ghế dựa lại gần, mời Phó Tu ngồi xuống nói.
Tiến đến trước mặt Phó Duy Trạch. Phó Tu nghiêm túc hỏi Phó Duy Trạch: “Cảm giác thế nào, có
đau hay không?”
“Không đau, yên tâm.”
Phó Tu buông tiếng thở dài, hốc mắt có chút nóng lên, ẩn ẩn có chút khống chế không được cảm
xúc chính mình, rồi lại nghĩ không ở trước mặt Phó Duy Trạch biểu hiện ra: “Vậy là tốt rồi, con
trước nghỉ ngơi đi, ta không quấy rầy con, có việc nhờ Dung Hiểu tìm ta.”
“Chờ đã, Dung Hiểu cậu đi ra ngoài trước.”
“A?”
Comment ủng hộ tụi tui đi các nàng~

3 nhận xét:

  1. Mị từ wattpad sang. Truyện hay lắm nhé. Ủng hộ chủ nhà nè. Mong chương mới đều đều nhé.:D

    Trả lờiXóa
  2. Ok thank nàng nhiều luôn nè. Yêu nàng vì đã ủng hộ( ˘ ³˘)♥

    Trả lờiXóa
  3. Truyen hay qua co len chủ nha dang dung leu cho nha

    Trả lờiXóa