16/4/20

Chương 8

Edit by Cleo 
Beta by kkjjhh
Cùng ngày Phó Duy Trạch giải phẫu, Phó Tu nhận được điện thoại của Phó Hằng Vũ.
Từ ngày ấy biết Phó Hằng Vũ đi qua nhà cũ, Phó Tu vẫn luôn đợi Phó Duy Trạch chủ động
liên hệ hắn.
Nhìn Trình bá đưa di động, Phó Tu duỗi tay tiếp nhận: “Có chuyện mau nói.”
“Ba, Duy Trạch hẳn là đang trong phòng phẫu thuật đi……”
“Con muốn nói cái gì?” Nghe thấy Phó Hằng Vũ nhắc tới điều này, Phó Tu thái độ lạnh hơn, lại bởi
vì đang ở bệnh viện, không thể không hạ giọng.
Phó Hằng Vũ cười nhạo: “Ba, kỳ thật  con có khi suy nghĩ, ngài rốt cuộc có phải cha ruột của
con hay không, bất quá con tin chắc thời điểm mẹ sinh con ngài hẳn là đã sớm đã làm kiểm tra DNA,
nhưng con tình nguyện ngài không phải cha ruột của con, như vậy con còn có thể thuyết phục chính mình.
Con gọi điện thoại không có ý gì khác, chỉ là hỏi một chút Duy Trạch có phải đang phẫu thuật hay
không, nó đã tỉnh, con sao còn có thể có cái ý niệm khác, ngài yên tâm con cái gì đều sẽ không
làm.”
“Con tốt nhất cái gì đều đừng làm!” Phó Tu không có bị Phó Hằng Vũ nói vài câu giống thật mà bị
lừa, lãnh ngạnh cắt đứt trò chuyện, đưa điện thoại di động ném cho Trình bá, “Lại gọi tới không thì
cần tiếp.”
Trình bá ứng thanh, đem điện thoại di động thu về.
……
Phó Duy Trạch nằm trên giường giải phẫu, mặt nạ dưỡng khí đem mặt hắn che hơn phân nửa,
Dung Hiểu ngồi ở trước mặt hắn, đôi tay nắm lấy tay Phó Duy Trạch, biểu tình khẩn trương, vì bảo
đảm xác xuất thành công giải phẫu, trong quá trình hắn đều cần bảo trì thanh tỉnh.
Có thể là nhiệt độ trong phòng giải phẫu quá thấp, tay Dung Hiểu thực lạnh. Phó Duy Trạch
bắt lấy tay hắn, nhẹ nhàng nắm trong tay.
Cảm giác được động tác Phó Duy Trạch, Dung Hiểu lo lắng nhìn về phía y, hắn còn nhớ rõ trước khi giải
phẫu, bác sĩ nói trong quá trình giải phẫu, thuốc tê tùy thời sẽ mất đi hiệu lực.
Bởi vậy ở lần phẫu thuật trước, thân thể Phó Duy Trạch đã bị chặt chẽ cố định ở trên giường phẫu
thuật.
Phó Duy Trạch nhìn Dung Hiểu chớp chớp mắt, tựa hồ đang an ủi hắn đừng sợ.
Dung Hiểu bỗng nhiên trong lòng liền có chút chua xót, hắn cảm thấy hiện tại người sợ hẳn không
phải là hắn, mà là Phó Duy Trạch. Trong quá trình giải phẫu thuốc tê mất đi hiệu lực, còn có gì so
với điều này càng khủng bố sao?Nhưng y giống như một chút đều không lo lắng, còn có thể phân ra dư lực tới an ủi hắn.
Toàn bộ phòng giải phẫu tràn ngập thanh âm các loại dụng cụ thao tác, ngẫu nhiên trộn lẫn vài
câu bác sĩ giao lưu.
Dung Hiểu thường thường nhìn về phía bác sĩ giải phẫu, hắn không biết còn có bao nhiêu
lâu, thuốc tê liền sẽ mất đi hiệu lực, nếu khi thuốc tê mất đi hiệu lực, hắn nên làm như thế
nào mới có thể giảm bớt thống khổ của Phó Duy Trạch?
“Thời gian?”
Phụ trách thao đao bác sĩ bỗng nhiên mở miệng, tâm Dung Hiểu đi theo run lên, theo bản năng
nắm chặt Phó Duy Trạch tay, tựa hồ như vậy là có thể đem lực lượng truyền lại cho hắn.
“Hai giờ 38 phút.”
Đã hơn hai giờ sao?
Bác sĩ hỏi như vậy là có ý tứ gì?
Là thuốc tê mất đi hiệu lực sao?
Dung Hiểu khẩn trương đến mức trên trán xuất hiện tầng mồ hôi mỏng, nhưng trước mắt không
thể mở miệng hỏi.
Chỉ có thể cứ như vậy bất lực cùng bất an chờ đợi.
Thường thường nhìn Phó Duy Trạch một cái, quan sát phản ứng của y.
Dung Hiểu khẩn trương, mắt thường có thể thấy được, Phó Duy Trạch nghĩ tiểu hài tử hẳn là sợ
hãi, trong lòng mềm mại, như là bị lông chim quét qua, phiếm tê dại.
Ngồi ở phòng ngoài giải phẫu Phó Tu giơ tay nhìn thời gian, theo thời gian chuyển dời, cái loại cảm giác bất an càng thêm mãnh liệt.
Dựa theo bác sĩ đi suy tính, thuốc tê hẳn là sẽ ở sau hai giờ mất đi hiệu lực, mà khoảng
cách dự tính thời gian giải phẫu hoàn thành còn có một tiếng rưỡi. Nói cách khác, cần Phó Duy
Trạch chịu đựng một giờ sau khi thuốc tê mất đi.
Rất khó tưởng tượng, khi ấy có cỡ nào đau đớn, nhẫn nhịn thời gian lâu như vậy?
Trình bá thấy Phó Tu không ngừng lau mồ hôi: “Tiên sinh, có khỏe không?”
Phó Tu quay đầu nhìn về phía hắn, hốc mắt phiếm hồng: “Ngươi nói nó như thế nào chịu được đây…… Ai, ta thật là không thể nghĩ được."Trình bá biết Phó Tu muốn nói gì, Phó Duy Trạch ba tuổi mất đi song thân, được Phó lão gia tử
một tay nuôi lớn, vì bồi dưỡng hắn, Phó Tu càng đối với hắn thập phần nghiêm khắc. Mười tám tuổi
tiếp nhận Phó thị, Phó lão gia tử đối với việc này chẳng quan tâm, mọi việc toàn dựa chính y đi tự
mình làm. Sự thật chứng minh,Phó Duy Trạch xác thực kế thừa thủ đoạn của người Phó gia, chỉ trong 10 năm đã mở rộng Phó thị gấp đôi. Tất cả Phó lão gia tử đều nhìn trong mắt, đau trong lòng, chỉ là tổ tôn* hai người đều  hiếu thắng, ai cũng không chịu hạ giọng với ai, nhưng hắn làm người đứng xem, lại thấy rõ.
* Ông cháu
“Tiên sinh, thiếu gia sẽ không có việc gì.”
“Ta biết, ta chính là đau lòng nó, hy vọng qua lần này, nó về sau có thể sống thuận một chút.” Chỉ
cần có thể sống tốt, hắn thật sự cũng không cầu cái gì.
Đèn phòng giải phẫu vào lúc này tối đi.
Phó Tu vội mà đứng lên, Trình bá thấy vậy chạy nhanh duỗi tay đi đỡ: “Tiên sinh, chậm một chút.”
Nhìn cửa phòng giải phẫu chậm rãi hướng hai bên mở ra, bác sĩ từ bên trong tới, tháo xuống khẩu
trang, cười nói: “Phó lão tiên sinh giải phẫu thực thành công, Phó tiên sinh rất lợi hại.”
“Hắn, hắn……” Phó Tu bắt lấy cánh tay Trình bá, nghe lời bác sĩ nói,nhất thời kích động có chút
nói không nên lời.
“Lão tiên sinh đừng kích động, người đã từ con đường khác chuyển qua phòng theo dõi,
ngài có thể đi bên kia xem hắn.”
“ Được.”
……
Dung Hiểu đứng ở trước người Phó Duy Trạch, nhìn bác sĩ, hộ sĩ vội vàng đem các loại dụng cụ gắn lên trên người Phó Duy Trạch.
“Người bệnh hiện tại không thể uống nước, có thể lấy tăm bông chấm chút nước cho hắn nhuận
 môi.”
Hộ sĩ chuẩn bị cho tốt dụng cụ nói với Dung Hiểu đứng ở một bên “ 30 phút  nữa tôi lại tới một
lần, có vấn đề gì, có thể tùy thời tới tìm tôi, tôi ở ngay ngoài.”
" Được, tôi đã biết, cảm ơn.” Dung Hiểu nghe vậy vội vàng gật đầu, thấy hắn mang thái độ cung kính, hộ sĩ cười lắc đầu: “Không cần như vậy, đây đều là điều tôi nên làm.”
Hộ sĩ sau khi rời khỏi đây nhịn không được cùng đồng nghiệp bên ngoài nói: “Các ngươi chưa tiến
vào thật đáng tiếc, tiểu song nhi bên trong kia nhìn liền mềm, nói chuyện thanh âm cũng ngọt
ngào nhu nhu.”
“Song nhi còn không phải đều giống nhau, nếu không nói chuyện như vậy, như thế nào câu nam nhân
a!"“Lời nói cũng không thể nói như vậy.” Không nghĩ tới một câu của chính mình sẽ rước lấy đánh giá
như vậy của hộ sĩ, nhịn không được mắt trợn trắng. Đều đã là thời đại nào, tư tưởng còn cổ hủ
như vậy.
Đảo mắt một cái, thật đúng là mù.
Dung Hiểu không biết bên ngoài phát sinh sự tình gì, lúc này hắn đang dùng tăm bông chấm nước
giúp Phó Duy Trạch nhuận môi: “Anh thật sự không đau?”
Phó Duy Trạch nhìn hắn, thanh âm có chút bất đắc dĩ: “ Cậu cũng như vậy muốn nhìn ta đau phải không?”
“Không phải, tôi có không ý tứ này.” Nói xong, liền bắt gặp được ý cười trong mắt Phó Duy Trạch. Ý
thức được nam nhân còn có tâm tình lấy hắn trêu chọc, hẳn là thật sự không đau.
“Bác sĩ không phải nói gây tê sẽ mất đi hiệu lực giữa chừng sao, nhưng tôi nhìn dáng vẻ của
anh, giống như……”
“ Là mùi hương trên người cậu.”
“Anh là muốn nói mùi trên người tôi có quan hệ?”
Dung Hiểu nghe vậy, đôi mắt mở to, bên trong tràn đầy khiếp sợ cùng không thể tin được, này
cũng quá huyền huyễn?
Thế nhưng hắn đã có thể xuyên thư, còn có cái gì là phát sinh không được. Ngay giây tiếp theo Phó
Duy Trạch nói cho hắn, hắn kỳ thật là vượn người Thái Sơn, Dung Hiểu đều cảm thấy thập phần có
khả năng.
“Bộ phận được giải phẫu vẫn luôn có cỗ nhiệt lưu, thực thoải mái.” Da thịt sinh lộ ra  có
chút tê ngứa, chỉ là điểm này, Phó Duy Trạch không có nói ra. “Ta cũng không phải thực xác
định, có phải hay không cùng cậu có quan hệ, có thể nghiệm chứng không.”
“Nghiệm chứng như thế nào?”
“ Cậu có thể đi ra ngoài thử xem.”
“Anh là nói chúng ta tách ra thử xem?”
Phó Duy Trạch gật đầu, Dung Hiểu vội vàng lắc đầu: “Vẫn là thôi đi, vạn nhất tôi đi ra ngoài anh
xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ, muốn thử phải cũng chờ anh khỏe đã rồi thử.”
“Thử cái gì?” Phó Tu mặc quần áo cách ly tiến vào phòng, vừa vặn nghe thấy Dung Hiểu những lời
này hỏi.
“Gia gia, ngài đã đến rồi.” Dung Hiểu xem qua, cười một tiếng.Phó Tu hướng hắn gật gật đầu: “Vất vả cháu rồi, Dung Hiểu.”
“Không vất vả.” Dung Hiểu đem ghế dựa lại gần, mời Phó Tu ngồi xuống nói.
Tiến đến trước mặt Phó Duy Trạch. Phó Tu nghiêm túc hỏi Phó Duy Trạch: “Cảm giác thế nào, có
đau hay không?”
“Không đau, yên tâm.”
Phó Tu buông tiếng thở dài, hốc mắt có chút nóng lên, ẩn ẩn có chút khống chế không được cảm
xúc chính mình, rồi lại nghĩ không ở trước mặt Phó Duy Trạch biểu hiện ra: “Vậy là tốt rồi, con
trước nghỉ ngơi đi, ta không quấy rầy con, có việc nhờ Dung Hiểu tìm ta.”
“Chờ đã, Dung Hiểu cậu đi ra ngoài trước.”
“A?”
Comment ủng hộ tụi tui đi các nàng~

24/3/20

chương 7


Edit by Rei Tsukiyomi
Beta by kkjjhh
Cửa đẩy ra, âm thanh bên trong đột nhiên im bặt, Phó Tu thấy Phó Duy Trạch trở về, liền đi tới: “Kiểm tra xong rồi?”

"Vâng, đều làm xong.” Dung Hiểu đẩy Phó Duy Trạch đến trước giường, bỏ thảm trên đùi y ra, ôn nhu nói, “Bác sĩ nói kết quả kiểm tra ngày mai mới có thể ra.”

"Phải, mấy mục kiểm tra thân thể của Phó thiếu đều ra kết quả ngày mai, hôm nay trước hết nghỉ ngơi cho tốt, chờ kết quả kiểm tra ra, không có vấn đề có thể an bài thời gian giải phẫu.”

Nghe vậy bác sĩ đứng bên cạnh giải thích xong, gật gật đầu với Phó Duy Trạch: “Phó thiếu nghỉ ngơi cho tốt, có việc gọi hộ sĩ đi tìm tôi.”

Chờ bác sĩ rời đi, Dung Hiểu và Trình bá cùng nâng tay Phó Duy Trạch đưa lên giường, Phó Tu ôm chăn đứng bên cạnh: "Vừa rồi bác sĩ nói với ta, xác suất giải phẫu thành công trên 90%, sau phẫu thuật làm phục kiện tốt, hoàn toàn có thể khôi phục đến trình độ người bình thường, chỉ là……”

Nói tới đây, Phó Tu ngừng lại, đắp cái chăn trong tay lên đùi Phó Duy Trạch, biểu tình có chút ngưng trọng.

Dung Hiểu không tự giác nhìn về phía Phó Duy Trạch, liền thấy y biểu tình bình thản, tựa hồ cũng không bị cảm xúc của Phó Tu ảnh hưởng, tự nhiên nói: “Chỉ là cái gì?”

Phó Tu thở dài: “Bác sĩ nói vì bảo đảm xác suất giải phẫu thành công, chỉ có thể nửa gây tê, hơn nữa lượng gây tê không thể quá cao, khả năng trong quá trình giải phẫu, hiệu quả thuốc tê liền sẽ biến mất, như vậy sẽ phi thường thống khổ, nếu bảo thủ trị liệu, cũng không phải không có……”

"Con có thể kiên trì.” Phó Duy Trạch không để Phó Tu nói xong câu tiếp, thái độ kiên quyết nhìn Phó Tu, bọn họ đều biết, phương án trị liệu tốt nhất chính là giải phẫu, bảo thủ trị liệu chẳng qua là tự an ủi bản thân.

Dung Hiểu đặt thảm lông đã được gập tốt một bên, tâm tình không cách nào bình tĩnh, trong quá trình giải phẫu thuốc tê mất hiệu lực, Dung Hiểu không dám tưởng, vậy sẽ đau đến thế nào.

Phó Tu hít sâu một hơi, chớp chớp mắt, làm cảm xúc bản thân ổn định xuống, đã sớm dự đoán được sẽ là loại kết quả này, cho nên cũng không ngoài ý muốn, duy nhất chính là đau lòng Phó Duy Trạch: “Ta cũng nghĩ như vậy, vậy an bài thế đi."

“Tiên sinh.” Trình bá đi tới gọi khẽ một tiếng, Phó Tu quay đầu liếc mắt với hắn, quay đầu lại nói với Dung Hiểu, "Hai con kiểm tra cả một buổi sáng, đều nghỉ ngơi chút đi.”

Nói xong mang theo Trình bá ra phòng bệnh.

Đóng cửa lại, Trình bá mới mở miệng: “Nhị thiếu về qua nhà.”

Phó Tu gật gật đầu, từ đầu ông cũng không nghĩ tới chuyện Phó Duy Trạch tỉnh lại có thể giấu gã bao lâu, "Nó làm cái gì?”

“Không làm gì, chỉ đi liếc qua phòng Duy Trạch thiếu gia 1 lần liền đi rồi, cái gì cũng chưa nói.”

……

Dung Hiểu đẩy xe lăn đến bên cửa sổ, trở lại bên bàn đổ 1 chén nước đưa cho Phó Duy Trạch: “Uống nước.”

Phó Duy Trạch nhận, nói 1 câu cảm ơn liền nghe Dung Hiểu nói: “Trình bá đã chuẩn bị tốt cơm nước, chúng ta ăn cơm đi.”

"Được.” Phó Duy Trạch cũng không cảm thấy đói, có Dung Hiểu bên người, cái hương vị ngọt thanh này vẫn luôn xoa dịu thân thể y, làm y cảm giác trạng thái thật tốt.

Mới vừa mở hộp cơm, cái điện thoại cũ Dung Hiểu để trong túi liền rung lên.

Tiếng chuông rung ong ong như tiếng xe máy rồ ga dọa hắn giật mình.

Xấu hổ lấy ra, nhìn tên chớp chớp trên màn hình, theo bản năng nhìn về phía Phó Duy Trạch, vừa vặn người đàn ông cũng ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, Dung Hiểu không biết vì sao bản thân lại có cảm giác chột dạ.

“Sao không tiếp?”

“A… Là người đại diện của tôi!”

“Sợ?”

“Không, không phải.” Dung Hiểu nói rồi nhấn nút trả lời, chỉ là còn chưa chờ hắn mở miệng, bên kia liền truyền đến âm thường, “Dung Hiểu tôi còn thật xem thường cậu, nguyên bản còn tưởng cậu không hiểu mấy thứ kia, không nghĩ tới là chân nhân bất lộ tướng, bất quá phong thuỷ luân chuyển cậu cũng nên cẩn thận một chút.”

Triệu Tĩnh nói xong lời muốn nói trực tiếp cúp điện thoại, Dung Hiểu cất điện thoại đi, mắt cẩn thận nhìn Phó Duy Trạch.

Cái đi động nát này của hắn, lúc nhận điện thoại với bật loa ngoài không có gì khác biệt, nói vậy Phó Duy Trạch cũng đều nghe thấy được, nhấp môi: "Cô ấy chỉ là muốn làm tôi sợ một chút, tôi không sợ.”

Phó Duy Trạch bị những lời này của Dung Hiểu làm trong lòng mềm nhũn: "Cậu sao biết cô ta là hù dọa cậu, về sau cậu nếu tiến vào giới giải trí, cũng không tránh được gặp mặt cô ta, cậu cũng không sợ cô ta làm gì cậu à?”

Dung Hiểu lắc đầu: "Tôi không biết, cô ta nếu thật muốn làm gì, tôi hiện tại cũng không thể dự kiến, tôi không thể vì cái này liền từ bỏ chuyện tôi muốn làm."

"Thích làm minh tinh như vậy sao?” Phó Duy Trạch có chút ngoài ý muốn kiên định của hắn với chuyện này.

"Tôi chỉ là thích đóng phim.” Hoặc là nói, đóng phim có thể làm hắn gần mộng tưởng hơn một chút, chỉ là mấy thứ này không cần thiết giải thích với Phó Duy Trạch, “Ăn cơm đi.”

"Được.”

Kết quả sáng sớm hôm sau liền ra, bác sĩ chủ phụ trách điều trị Phó Duy Trạch nhanh chóng thành lập đoàn đội, tỉ mỉ lập kỹ càng phương án cho đợt giải phẫu này.

Phó Tu tham dự thảo luận trở về: "Thời gian giải phẫu đã xác định, sáng hôm sau, mặt khác bác sĩ xem qua kết quả kiểm tra của Dung Hiểu, ngoại trừ có chút dinh dưỡng không đầy đủ, còn lại kết quả đều bình thường, kể cả tuyến mồ hôi của nó, không có gì bất đồng với người bình thường, phân tích mồ hôi hiển thị cũng bình thường, cái loại hương vị con nói, có thể là tác dụng tâm lý của con?”

Câu cuối cùng hiển nhiên nói với Phó Duy Trạch, dù sao trừ y ra, vô luận bản thân Dung Hiểu hay những người khác, đều không ngửi được hương vị đặc thù gì trên người y.

“Có lẽ thế." Nguyên bản nghĩ qua là kết quả này, hiện tại càng có thể xác định, cái loại hương vị ngọt thanh này trên người Dung Hiểu, chỉ có hiệu quả với 1 mình y.

Khả năng thật là vấn đề tâm lý của y.

Dung Hiểu không tiện tham dự đề tài này, nhận bản báo cáo xét nghiệm của bản thân từ tay Phó Tu, liếc đại khái 1 cái, nhìn chưa rõ liền trực tiếp thu hồi: “Gia gia, bác sĩ có nói hạng mục công việc yêu cầu chú ý trước giải phẫu hai ngày nay không?"

“Nói, ẩm thực vẫn lấy thanh đạm làm chủ, bảo trì tâm tình sung sướng, nghỉ ngơi nhiều, buổi tối con lấy chút nước, giúp Duy Trạch lau mình. “Phó Tu nói tự nhiên, Dung Hiểu lại đỏ mặt, lúc trước Phó Duy Trạch hôn mê, việc này hắn đã làm, nhưng rốt cuộc lúc ấy y cái gì cũng không biết, hiện tại muốn làm chuyện này lúc người đàn ông thanh tỉnh, có chút thẹn thùng.

“Gia gia để Trình bá……”

"Con làm là được.” Dung Hiểu đỏ mặt, cắt đứt lời Phó Duy Trạch muốn ra khỏi miệng, “Đừng, đừng phiền toái Trình bá, con làm là được.”

Phó Tu cười lắc đầu: “Dung Hiểu đều không nói gì, con còn thẹn thùng làm gì, yên tâm lúc con hôn mê, đều là nó giúp con.”

Trêu ghẹo cháu mình 1 câu, Phó lão gia tử cảm thấy tâm tình thật tốt: “Ta vừa nói qua với bác sĩ, chờ con giải phẫu xong, có thể về nhà tu dưỡng, đến lúc đó mời bác sĩ phục kiện chuyên nghiệp tới nhà, phục kiện cho con, ta đã để Trình bá giúp con và Dung Hiểu dọn phòng đến lầu một, bên cạnh chính là phòng phục kiện, như vậy về sau cũng tiện.”

Phó Duy Trạch gật gật đầu: “Gia gia xem trước an bài là được.”

"Vậy được, nay và mai đều không có chuyện gì, để Dung Hiểu bồi con, chúng ta đi trước.”

Người vừa đi, phòng bệnh chỉ còn lại hai người hắn và Phó Duy Trạch, Dung Hiểu mặt nóng lên đứng nơi đó, có chút không biết làm sao.

"Mặt cậu sao đỏ thế?”

“A?” Bản năng sờ mặt, Dung Hiểu chớp chớp mắt, chột dạ nói, “Có chút nóng.”

Nói xong sợ Phó Duy Trạch hỏi lại, vội vàng nói: "Ấy, anh muốn nghỉ ngơi trước hay là để tôi bây giờ giúp anh lau..."

Lúc Dung Hiểu nói những lời này, ánh mắt mơ hồ bất định, không dám nhìn y, nhìn lỗ tai thiếu niên đỏ lên, nhịn không được nghĩ một người cư nhiên có thể mềm mại thành như vậy: "Cậu vội vã muốn lau người cho tôi như vậy?"

“Không, không phải, không phải thế.” Dung Hiểu hông nghĩ tới nam nhân sẽ nói như vậy, sốt ruột nhìn qua, vừa vặn đối diện con ngươi đen nhánh đầy trêu tức của người đàn ông, tim vì quá khẩn trương đập bình bịch.

“Không phải như vậy thì là làm sao?” Dung Hiểu lớn lên dễ nhìn, lại không giống song tính thiên nữ tính âm nhu một chút như vậy, giữ lại khí chất ngây ngô sạch sẽ của thiếu niên, ngũ quan nam nữ khó phân, một đôi mắt nai trong suốt lại tràn ngập linh khí, lúc nhìn người thực chuyên chú, lúc cười sẽ cong thành 2 mảnh trăng lưỡi liềm dễ nhìn, đương nhiên lúc thẹn thùng, đôi mắt kia sẽ càng trở nên hơi nước mênh mông, tràn ngập sóng gợn.

“Chính là, chính là anh không phải cũng giúp tôi sao, tuy rằng không thể so với chuyện anh giúp tôi, nhưng tôi cũng muốn giúp anh làm chút chuyện trong khả năng cho phép.” Huống chi hắn lại không phải chưa làm qua những việc này.

Dung Hiểu câu nệ mà cào lòng bàn tay, không biết Phó Duy Trạch có tin tưởng lý do này không.

Cẩn thận nhìn Phó Duy Trạch một cái, liền đối diện ánh mắt tràn ngập ý cười của Phó Duy Trạch, trong lòng hoảng hốt: "Tôi, tôi đi lấy nước cho anh.”

Nhìn Dung Hiểu hoảng loạn xoay người chạy đi, Phó Duy Trạch cong môi nở nụ cười.

Chuyện lau mình cho Phó Duy Trạch, cũng không khó làm, khó liền ở chỗ làm chuyện này lúc Phó Duy Trạch thanh tỉnh.

Dung Hiểu làm ướt khăn lông, đỏ mặt: "Tôi muốn bắt đầu.”

Phó Duy Trạch ngồi chỗ kia, lật tạp chí trên tay gật đầu.

Dung Hiểu vắt khăn: "Anh như thế tôi không có cách giúp anh lau.”

Phó Duy Trạch ngẩng đầu nhìn qua, thấy Dung Hiểu đỏ mặt, đang dùng đôi mắt đen láy hoảng loạn lại kiên định nhìn hắn, nhịn không được đùa hắn: “Vậy cậu muốn tôi cởi quần áo?”

“Cũng, cũng không cần.” Dung Hiểu không nghĩ tới y sẽ nói như vậy, nhanh chóng chớp chớp mắt, "Chỉ cần cởi cúc là được.”

"Được.” Phó Duy Trạch cảm thấy lại đùa nữa, nhóc con đại khái sẽ khóc mất, nguyên bản liền trắng, mặt lúc này đều đỏ muốn nhỏ máu.

Hắn nén lại ý cười, ra tay cởi nút áo.

Thân thể vì sinh bệnh bỏ rèn luyện, so với trước kia đơn bạc rất nhiều, ngay cả tám khối cơ bụng hình dạng hoàn mỹ trước kia, đều chỉ còn lại một tầng mỏng manh.

Dung Hiểu đỏ mặt, cầm khăn lông, lại gần giúp Phó Duy Trạch cẩn thận chà lau một lần, đều cảm thấy mình sắp bốc khói.

"Được, được rồi.” Dung Hiểu lau xong vội vàng giả vờ tự nhiên mà xoay người, ấn khăn lông vào trong bồn gột sạch.

"Được rồi, phía dưới không lau sao?” Phó Duy Trạch cài lại nút, như lơ đãng hỏi.

"Cần lau, nhưng tôi chỉ có thể giúp anh lau chân.” Dung Hiểu vắt khăn, nửa câu sau nói chột dạ không ngừng, chà khăn, nhịn không được chửi thầm người đàn ông không thể an tĩnh mà chờ sao?

Đối diện ánh mắt lên án của Dung Hiểu, Phó Duy Trạch hơi kém không nhịn được cười, giơ tay khụ một tiếng: "Cần cởi quần sao?”

“Không cần cởi, quần áo bệnh nhân rất rộng, anh nằm xuống, tôi giúp anh lau là được.” Câu này nói có chút gấp, dường như sợ chậm chút người đàn ông liền thật sự sẽ cởi quần.

“Như vậy a!” Ý cười trong lòng Phó Duy Trạch càng sâu, chỉ cảm thấy nhóc con như vậy, thật sự đáng yêu muốn chết.

“Bằng không còn có thể thế nào!” Dung Hiểu vắt khô khăn lông, đỏ mặt trừng y, tưởng như chỉ cần y dám lại nhiều lời một câu, liền sẽ xù lông.

"Tôi chỉ có chút muốn biết, lúc tôi hôn mê, cậu đều giúp tôi lau như thế nào?"

"Anh!"


chương 6

Edit by Rei Tsukiyomi
Beta by kkjjhh
Phó Hằng Vũ ngồi trên sô pha, ánh mắt hung ác nhìn di động, Chu Hồng Diễm mặc áo ngủ tơ tằm từ trong phòng đi ra, trong tay xách theo hòm thuốc ngồi cạnh Phó Hằng Vũ: “Sao mặt như có tang thế, Phó lão gia tử lại làm anh tức hay gì?”

Phó Hằng Vũ nghe vậy cười lạnh một tiếng, buông di động lấy hộp thuốc trên bàn: "Lão già cũng chỉ còn dám giáo huấn tôi bây giờ, chờ tôi……”

Chu Hồng Diễm cướp hộp thuốc trong tay gã ném lên bàn nói: "Em thật không biết anh hiện tại cầu cái gì, vị trí kia đến tột cùng có cái gì tốt, anh thế nào cũng phải đi tranh, an tâm làm nhàn tản Vương gia của anh không tốt sao?”

"Cô biết cái gì, tóc dài não phẳng, cút sang một bên đừng phiền tôi!” Nói rồi một tay đẩy người phụ nữ bên người ra, bực bội vò tóc.

Chu Hồng Diễm người nghiêng xuống, ngã lên tay vịn sofa, áo ngủ tản ra một nửa, lộ ra bả vai trắng nõn, vẫn không hấp dẫn được người đàn ông thương hại.

Bị đối đãi như vậy, Chu Hồng Diễm không tức giận, một lần nữa ngồi thẳng, kéo lại quần áo, mở ra hòm thuốc: “Anh cứ như thế đi, nhưng đừng để bị thương, bị thương cũng đừng để em nhìn thấy!”

Nói xong cũng không quan tâm ý nguyện của Phó Hằng Vũ, trực tiếp kéo cảnh tay bị thương của gã, dùng bông chấm povidone-iodine* giúp hắn rửa sạch miệng vết thương.
*Povidone-iodine (PVP-I) là một phức chất bền của polyvinylpyrrolidone (povidone, PVP) và iốt. PVP-I chứa 9.0% đến 12.0% iốt,(được tính trên khối lượng khô.

Phó Hằng Vũ rũ mắt nhìn người phụ nữ giúp hắn bôi thuốc, bực bội trong lòng dần dần lui: “Xen vào việc người khác!”

Chu Hồng Diễm ngước mắt: "Anh nếu không phải chồng tôi, anh cho tôi nguyện ý quản anh, tôi vẫn giữ nguyên câu kia, chúng ta xuất ngoại, đừng tiếp tục quản mấy việc của Phó gia nữa được không?”

Phó Hằng Vũ lúc này đây không táo bạo giống trước, lại lần nữa cầm lấy hộp thuốc trên bàn, rút 1 điếu ra: “Chờ một chút, Phó Duy Trạch sắp không được, đến lúc đó…… A……”

Gã còn chưa dứt lời, Chu Hồng Diễm trực tiếp dùng tăm bông hung hăng chọc một chút miệng vết thương của gã, lập tức đau đến mức gã nhe răng, nhìn bà: "Cô làm gì?”

"Tôi thấy anh điên rồi thì có!" Chu Hồng Diễm thấy nói không thông với hắn, cũng mất kiên nhẫn, đứng lên, “Phó Hằng Vũ, tôi năm nay đã 37, làm một người phụ nữ, tôi không có nhiều thanh xuân như vậy bồi anh tiêu hao, nếu anh nguyện ý, chúng ta cùng nhau xuất ngoại rồi sinh một đứa trẻ, một lần nữa bắt đầu, anh nếu không muốn, chúng ta liền li hôn.”

"Cô…” Không nghĩ tới thái độ Chu Hồng Diễm sẽ cứng rắn như vậy, Phó Hằng Vũ biến sắc, nhưng cuối cùng vẫn nói, "Li hôn thì li hôn.”

Chu Hồng Diễm lúc này rốt cuộc có phản ứng, duỗi tay đột nhiên đẩy Phó Hằng Vũ một chút: “Hỗn đản!”

Phó Hằng Vũ bị đẩy ngã trên sô pha, bị điếu thuốc trong tay sặc đến, tay run lên, điếu thuốc rơi trên mặt đất.

Di động đặt trên bàn bỗng nhiên rung lên, Phó Hằng Vũ thấy số điện thoại, nhanh chóng nhận, đứng dậy đi đến cạnh cửa sổ, hạ giọng: "Ê, tình huống như thế nào?”

"Trước chạng vạng Phó Duy Trạch bị đưa đi bệnh viện, tình huống không rõ.”

“Hắn tỉnh?”

“Cách xa không thấy rõ.”

"Được, tôi đã biết, tiếp tục nhìn chằm chằm, có tin tức lập tức nói cho tôi!” Cúp điện thoại, Phó Hằng Vũ dồn dập hít thở sâu mấy hơi, gọi điện thoại cho Phó Tu, bên kia truyền đến tiếng máy bận.

Thấp giọng mắng một câu, đang nghĩ tiếp tục gọi điện thoại, liền thấy Chu Hồng Diễm kéo rương hành lý từ trong đi ra, đồng tử giật một chút.

Chu Hồng Diễm nâng rương hành lý đi qua người gã, không nhìn gã, đặt rương hành lý đứng ở huyền quan nói: “Chờ tôi liên hệ luật sư, sẽ để hắn tìm anh, mặt khác, có chuyện xem trên phân lượng chúng ta nhiều năm phu thê, tôi lại nhiều lời 1 câu, tin hay không tùy anh, Phó Duy Trạch tỉnh.”

……

Từ phòng khám bệnh đi ra, Dung Hiểu đẩy Phó Duy Trạch về phòng bệnh.

Buổi sáng 5 giờ hai người cùng nhau rút hơn 10 ống máu, lúc sau lại làm một đống kiểm tra, cho tới bây giờ mới kết thúc, ai cũng chưa ăn cái gì, mà kết quả kiểm tra nhanh nhất cũng phải chờ đến ngày mai mới có thể biết.

Lúc này Dung Hiểu đã đói bụng, hắn nghĩ Phó Duy Trạch hẳn cũng không tốt hơn bao nhiêu so với hắn.

Chỉ là nghỉ ngơi một đêm, Phó Duy Trạch khí sắc tốt hơn không ít, sắc mặt nguyên bản tái nhợt cũng có chút huyết sắc.

Vừa rồi bác sĩ kiểm tra cho y, còn nói trạng thái của y khôi phục tốt, nếu kết quả kiểm tra không vấn đề, liền có thể an bài giải phẫu.

Nghĩ đến lúc bác sĩ nói những lời này, ánh mắt Phó Duy Trạch nhìn hắn, Dung Hiểu liền không nhịn được liên tưởng đến phương diện hương vị của mình.

Chẳng lẽ Phó Duy Trạch khôi phục nhanh như vậy, thật có quan hệ với hương vị trên người hắn?

Tổng cảm thấy có chút quá huyền huyễn.

Trên đường di động Phó Duy Trạch vang lên, Dung Hiểu dừng lại đưa cho y, Phó Duy Trạch nhận rồi đặt bên tai, không có mở miệng, thẳng đến cuối cùng lên tiếng: "Được, đã biết, liên hệ rồi cho tôi câu trả lời.”

Điện thoại ngắt, Phó Duy Trạch mở miệng: “Chuyện của cậu giải quyết.”

Mấy chữ đột ngột thốt ra, làm Dung Hiểu có chút ngây ngốc, sửng sốt, mới nhớ tới Phó Duy Trạch từng nói hôm nay sẽ an bài luật sư giúp hắn giải quyết chuyện công ty đại diện.

Không nghĩ tới sẽ nhanh như thế!

"Vậy, mất bao nhiêu tiền của anh?”

Thấp thỏm trong mắt Dung Hiểu thực rõ ràng, trong lòng Phó Duy Trạch mềm xuống: “Không tốn tiền, đoạn ghi âm ngày hôm qua của cậu có hiệu quả.”

“Thật hả, cái kia thực sự có tác dụng?” Đôi mắt Dung Hiểu sáng lên, hiển nhiên đoạn ghi âm kia có tác dụng làm hắn thật cao hứng.

"Không có tác dụng, cậu tại sao muốn ghi lại?”

“Lúc ấy nghĩ lưu cái chứng cứ, kỳ thật tôi cũng không nghĩ tới cô ấy sẽ nói những lời đó, cảm ơn anh Phó tiên sinh.”

“Không cần cảm tạ.”

Dung Hiểu cười, một lần nữa đẩy Phó Duy Trạch đến phòng bệnh, chuyện này có thể thuận lợi giải quyết như vậy, ít nhiều cũng nhờ Phó Duy Trạch, mặc kệ y nghĩ như thế nào, ân tình này tóm lại là mình nợ.

"Cậu rất thích làm minh tinh sao?”

Một câu đột nhiên, làm Dung Hiểu có chút ngoài ý muốn, nhưng vấn đề này cũng không khó trả lời: "Ừm, đóng phim cũng rất có ý tứ.”

Trước khi hắn xuyên tới, là học đạo diễn, hắn từ nhỏ liền rất hâm mộ người có thể đóng phim, hiện tại hắn cách đạo diễn còn xa, nhưng có thể bắt đầu làm từ diễn viên cũng không tệ.

Hắn nói xong, Phó Duy Trạch cũng không lại mở miệng, Dung Hiểu cũng không có nói lời trong lòng ra, trước khi đẩy Phó Duy Trạch trở lại phòng bệnh, khi duỗi tay đi đẩy cửa, từ bên trong nghe thấy:

“Phó lão tiên sinh, hiện tại chính là tình huống như vậy, sau khi giải phẫu thành công, Phó tiên sinh cũng cần trải qua đoạn thời gian dài phục kiện mới có thể một lần nữa đứng lên đi đường, mặt khác, tôi không thể bảo đảm công năng phương diện kia của Phó tiên sinh cũng cùng nhau khôi phục.”

“Phương diện kia?”

“Bất quá hiện tại y thuật phát đạt liền tính phương diện kia đánh mất công năng, cũng không ảnh hưởng sinh dục, chúng ta có thể……”

Đứng ở cửa, cả người Dung Hiểu cứng đờ, hắn không dám nhìn tới phản ứng lúc này của Phó Duy Trạch, chuyện đánh mất năng lực như vậy, không 1 nam nhân nào có thể tiếp thu.

Cuộc nói chuyện bên trong còn đang tiếp tục, Dung Hiểu cảm thấy thời điểm bọn họ trở về thật không đúng lúc, bác sĩ rõ ràng là cố ý tìm thời gian cùng Phó Tu nói, lại không nghĩ rằng vẫn bị bọn họ gặp phải: “Chúng ta có nên……”

“Sao không đi vào, đứng ở chỗ này làm gì?” Phó Duy Trạch ngẩng đầu nhìn về phía Dung Hiểu, biểu tình tự nhiên.

Dung Hiểu ngây người, phản ứng lại đây là dụng ý của Phó Duy Trạch, đầu tim như bị kim châm, hơi đau đớn: “Không có việc gì.”

Chương 5

Edit by kkjjhh
Nghe thấy âm thanh của Phó Tu, Dung Hiểu theo bản năng đi tới cửa, kết quả bị Phó Duy Trạch gọi lại.
Quay đầu nhìn nam nhân, không hiểu hắn tại sao gọi chính mình.
"Không cần đi, ngoài cửa có bảo an."
Dung Hiểu nghĩ hắn đi ra ngoài quả thật cũng không giúp được gì, trái lại còn có khả năng thêm phiền, vẫn là giao cho bảo an tương đối tốt. Nhìn Phó Duy Trạch nhắm mắt dựa vào đầu giường không biết suy nghĩ gì, Dung Hiểu có chút luống cuống mà đứng ở nơi đó.
Ngoài cửa dần dần yên tĩnh lại, Dung Hiểu tỉ mỉ nghe một chút, thấy không còn âm thanh của Phó Hằng Vũ, quay lại nhìn về phía nam nhân: "Tôi mang cái này xuống dưới lầu."
Phó Duy Trạch quay đầu liếc mắt nhìn cái khay trên bàn: "Đi đi."
Từ gian phòng đi ra, tình cờ gặp Phó Tu đang lại đây, đảo qua cái bát không trong khay: "Đều ăn?"
Dung Hiểu gật đầu: "Vâng."
"Vậy thì tốt, ông đi xem nó một chút."
Dung Hiểu từ trên lầu đi xuống, gặp phải Trình bá từ bên ngoài trở về, nhìn thấy hắn, Trình bá gật gật đầu, đi lên lầu. Chờ hắn tiến vào nhà bếp, hai vị a di như đã sớm đang chờ hắn, lại gần: "Hiểu Hiểu, cháu mới vừa thực sự là bỏ qua một hồi trò hay!"
"Trò hay gì cơ?" Dung Hiểu một bên hỏi, một bên đem bát đũa rửa sạch, dì Trương ở bên cạnh nhìn thấy nói: "Không cần rửa, một hồi để vào trong máy rửa bát, còn có thể tiêu độc."
"Không có chuyện gì, cháu rửa một chút, rồi lại thả vào bên trong máy rửa bát, tương đối sạch sẽ."
Bên này dì Lưu đã mở miệng: "Còn có thể là cái gì trò hay, Phó Hằng Vũ bị bảo an ném ra ngoài thôi!"
"Thật sự?" Không nghĩ tới Phó Tu thật sự gọi bảo an Dung Hiểu kinh ngạc trợn tròn cặp mắt.
"Còn có thể là giả sao, hai chúng ta tận mắt thấy, nếu dì nói, lão tiên sinh của chúng ta thật sự là, cái này!"
Dì Lưu nói giơ ngón tay cái lên ở giữa không trung khoa tay một chút, Dung Hiểu thấy thế cũng thật muốn tặng Phó lão gia một điểm khen ngợi, thực sự là quá khốc .
"Dung Hiểu, Dung Hiểu nhanh, Duy Trạch thiếu gia tìm cháu!"
Đột nhiên truyền đến âm thanh của Trình bá âm, Dung Hiểu vội vã chạy đến: "Làm sao vậy, Trình bá?"
"Nhanh lên Dung Hiểu, Duy Trạch thiếu gia khó thở, cần cháu!"
"Cần cháu?" Dung Hiểu cảm thấy thời điểm như thế này không phải nên tìm thầy bác sĩ sao, tìm hắn có ích lợi gì?
Tuy rằng nghĩ như vậy, người vẫn là vội vã mênh mông chạy lên lâu, trở về phòng, Phó Tu chính âm thanh vội vàng kêu tên Phó Duy Trạch, nhìn thấy hắn lại đây, gọi thẳng hắn: "Dung Hiểu mau tới đây, mới vừa Duy Trạch tìm con!"
Dung Hiểu cũng không do dự trực tiếp chạy tới: "Chuyện gì xảy ra, mới vừa không phải rất tốt sao?"
Hắn vừa dứt lời, liền bị Phó Tu ấn một cái lên giường: "Duy Trạch, Dung Hiểu đến, con có cảm giác tốt lên hay không?"
Dung Hiểu: "..."
Tình huống thế nào?
Bởi vì thiếu dưỡng khí tạo thành nghẹt thở, dẫn đến Phó Duy Trạch hai gò má hiện ra màu đỏ không bình thường, Dung Hiểu tới gần phút chốc, rõ ràng cảm giác được nguyên bản Phó Duy Trạch không thể hô hấp, bỗng nhiên thở hắt một hơi...
Phó Tu thấy Phó Duy Trạch khôi phục, mới thở phào nhẹ nhõm, đỏ vành mắt, hai tay chắp tay trước ngực mà khấn: "Bồ tát phù hộ, bồ tát phù hộ!"
Dung Hiểu nhìn nam nhân lớn miệng hô hấp, hoàn toàn không hiểu rõ này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, mới vừa bị nghẹt thở, làm sao hắn vừa đi qua là tốt rồi?
Dần dần bình phục lại, Phó Duy Trạch mở mắt ra, khàn cổ họng: "Gia gia, cháu không sao ."
Phó Tu gật gật đầu, nguyên bản tóc tai được chải tỉ mỉ cũng rối loạn, lộ ra màu sắc hoa râm ở trong, trên trán vẫn nhíu chặt, mắt đỏ, âm thanh run run mà vỗ vai Phó Duy Trạch: "Không sao là tốt, không sao là tốt, ông để Trình bá an bài xe, nghe gia gia, một hồi chúng ta liền đi bệnh viện, không thể chờ ngày mai, có được hay không?"
"Vâng." Mới vừa trải qua một phen,  Phó Duy Trạch triệt để không còn khí lực, suy nhược mà hấp háy mắt. "Dung Hiểu con ở đây trông coi nó, việc gì cũng đừng rời đi, ông rất nhanh sẽ trở về." Phó Tu căn dặn  Dung Hiểu, quay đầu mang theo Trình bá đi ra ngoài.
Đóng cửa lại, Dung Hiểu nhìn Phó Duy Trạch nhắm hai mắt nghỉ ngơi,  tình cảnh vừa rồi, hắn cũng có chút bị hù đến, thử thăm dò mở miệng: "Cái kia, anh vẫn tốt chứ?"
Trong không khí, bởi vì thiếu niên lại xuất hiện, loại vị ngọt kia lần thứ hai trở nên nồng nặc.
Chính một chút chút ung dung Phó Duy Trạch khô cạn thân thể.
Nguyên bản chỉ cảm thấy Dung Hiểu trên người mùi vị đặc biệt, đối với hắn có sức hấp dẫn, nhưng chưa từng nghĩ sẽ tới mức độ này.
Lúc Dung Hiểu mới đi ra ngoài vẫn còn tốt, chỉ là trong không khí thứ mùi đó phai nhạt rất nhiều, có thể theo thời gian chuyển trôi, loại vị ngọt kia hoàn toàn biến mất, hắn mỗi lần hô hấp, đều trở nên đâm nhói cực kỳ, phảng phất có một cái mũi tên nhọn đang không ngừng đâm vào khí quản hắn, cuối cùng là mất đi năng lực hô hấp, mà trong thân thể mỗi một nơi đều đang kêu gào đối thứ mùi đó khát vọng.
Nam nhân bỗng nhiên mở mắt ra nhìn mình, liền không nói lời nào, Dung Hiểu có chút bất an: "Phó..."
"Trên người cậu có loại mùi vị rất đặc biệt, ngửi không thấy liền sẽ cảm thấy khó thở."
Nghe thấy Phó Duy Trạch nói, Dung Hiểu không tự chủ trợn to hai mắt, nam nhân nói mỗi câu lời nói hắn đều hiểu, nhưng hợp lại với nhau hắn cũng không phải rất rõ ràng, sao lại có thể như thế nhỉ?
Theo bản năng nhấc lên cánh tay ngửi một cái trên người, sau đó ngẩng đầu lên nghi hoặc hỏi: "Anh là yêu thích mùi nước giặt quần áo này?" Ngoại trừ mùi nước giặt quần áo, hắn không có ngửi được những mùi khác.
"Chính cậu ngửi không thấy sao, rất thơm, rất ngọt." Phó Duy Trạch khàn cổ họng, suy yếu nói ra loại mùi vị dễ ngửi kia, cũng rất khó phân biệt ra được cụ thể là cái mùi gì.
"Không phải vị cam?" Nước giặt quần áo là mùi cam.
Phó Duy Trạch lắc đầu.
Vậy xem ra thật sự không phải là nước giặt quần áo, không phải là cái mùi này, trên người hắn còn có thể có mùi gì, chẳng lẽ hắn còn có mùi thơm đặc biệt, vậy tại sao người khác xưa nay chưa từng nói?
Phó Tu mang theo bảo tiêu bước nhanh tới: "Các cậu cẩn thận một chút, Dung Hiểu con cũng cùng đi."
"Há, vâng." Dung Hiểu nghe vậy liền vội vàng gật đầu, cũng không đoái hoài tới trên người mình rốt cuộc có cái mùi gì, giúp đỡ Phó Tu thu thập một ít đồ của Phó Duy Trạch.
Sau khi lên xe, Phó Tu cố ý đem Dung Hiểu an bài bên cạnh Phó Duy Trạch: "Dung Hiểu, con nắm tay Duy Trạch."
"A, vâng ạ." Không nghĩ tới Phó Tu lại an bài như vậy Dung Hiểu đỏ mặt, mà trước mắt Phó Duy Trạch là bệnh nhân, không tiện cự tuyệt.
Thời điểm nắm chặt tay nam nhân, Dung Hiểu mới phát hiện tay Phó Duy Trạch rất lớn, khớp xương rõ ràng, móng tay êm dịu no đủ, cũng  bởi vì bệnh khí mà hiện ra tái nhợt.
Bởi vì mới vừa thiếu dưỡng khí tiêu hao lượng lớn thể lực, Phó Duy Trạch nhắm mắt lại, khắp toàn thân đều lộ ra một luồng không còn chút sức lực, bỗng nhiên tay đặt ở bụng bị một đôi tay ấm áp cầm lấy, làm cho y theo bản năng mà cứng lại.
Một khắc kia, Phó Duy Trạch cảm thấy cỗ vị ngọt kia biến trở nên nồng nặc, cũng thuận theo bọn họ nắm tay nhau, tiến vào thân thể của hắn, một chút chút ẩm ướt tưới lên thân thể khô cạn của y.
Nhanh chóng đi tới bệnh viện, Phó Duy Trạch cầm lấy tay Dung Hiểu rồi ngủ.
Trước khi tới Phó Tu đã cùng bệnh viện liên hệ, trực tiếp đi đường riêng, đem người đưa vào phòng bệnh, chỉ có điều bởi vì thời gian hẹn trước hơi ngắn, phòng bệnh VIP còn trống tạm thời không có, chỉ có thể ở tại một phòng bệnh thường không người.
Phó Tu lúc đó bị Phó Duy Trạch làm cho sợ hãi, cũng không yêu cầu nhiều như vậy, liền muốn trước tiên đem người đi bệnh viện rồi nói.
Đem Phó Duy Trạch đưa vào phòng bệnh, Phó Tu liền bị bác sĩ đưa đi tìm hiểu tình huống, lúc gần đi căn dặn Dung Hiểu chăm sóc Phó Duy Trạch.
Bởi vì tay còn bị nam nhân nắm chặt, Dung Hiểu bất đắc dĩ chỉ có thể nằm úp sấp ở bên giường, nhìn lúc Phó Duy Trạch lúc này hô hấp đã trở nên vững vàng, Dung Hiểu không nhịn được nghĩ trên người mình rốt cuộc có cái mùi gì, đối với nam nhân này có ma lực lớn như vậy, chẳng lẽ là trong sách đặt ra?
Nhưng hắn xem qua ba chương đầu chương, cũng không có đề cập tới điều này.
Thời điểm Phó Duy Trạch mở mắt ra, ngoài cửa sổ trời đã tối lại, dời tầm mắt , rơi vào khuôn mặt Dung Hiểu đang nằm sấp ngủ bên cạnh.
Đại khái bởi vì ngủ không thoải mái, khẽ nhăn mày. Phó Duy Trạch lúc này mới phát hiện, chính mình  còn nắm tay của người ta.
Theo bản năng buông ra, lại quấy nhiễu đến người đang ngủ.
Nhìn Dung Hiểu mở mắt ra, Phó Duy Trạch lần thứ nhất cảm nhận được cái gì là căng thẳng.
"Cậu đã tỉnh?" Mở miệng, âm thanh như trước có chút khàn khàn, còn mang theo điểm chột dạ.
Dung Hiểu nghe thấy âm thanh, ngồi xuống, dụi dụi con mắt nhìn về phía y: "Anh đã tỉnh Phó tiên sinh,  có hay không thấy chỗ nào không thoải mái, tôu giúp anh kêu bác sĩ?"
Có thể là mới vừa tỉnh, âm thanh lộ ra điểm mềm mại, như là một khối đường, vừa mềm vừa ngọt. Thấy Dung Hiểu đứng lên, Phó Duy Trạch vội vã mở miệng gọi lại hắn: "Không cần, tôi hiện tại không có chuyện gì,cậu nghỉ ngơi một chút."
"Tôi không mệt, tôi giúp anh lấy ly nước uống đi." Nói rồi đem ánh mắt nhìn về ấm nước phía trên tủ đầu giường ấm, đang muốn tự mình đi lấy, liền nghe Phó Duy Trạch nói: "Không cần, cậu..."
Hắn muốn nói cậu có thể hay không đi ra ngoài, liền bỗng nhiên bị Phó Tu đẩy cửa đi vào đánh gãy.
Thấy y tỉnh lại, Phó Tu nói thẳng: "Duy Trạch, mới vừa rồi ông và bác sĩ nói qua, sáng sớm ngày mai kiểm tra, cũng đã sắp xếp xong xuôi, mặt khác Dung Hiểu cũng phải đồng thời kiểm tra."
"Cháu, cháu cũng phải kiểm tra sao?" Mang theo ấm nước đứng ở bên cạnh, Dung Hiểu nghe vậy hấp háy mắt. Không phải chứ, vì sao hắn cũng phải kiểm tra.
"Mới vừa rồi ông và bác sĩ nói một lần tình huống của con, trên người con mùi vị kia đối Duy Trạch là mấu chốt, hắn nói muốn làm kiểm tra, nhìn một chút cụ thể là nguyên nhân gì." Phó Tu không có che giấu sự thực hắn biết chuyện này, nói xong đôi mắt nhìn về phía phích nước nóng trong tay Dung Hiểu, "Đi lấy nước sao, Trình bá lập tức tới ngay, những chuyện này giao cho Trình bá làm, khoảng thời gian này, Dung Hiểu con liền không nên rời Duy Trạch."
Nói xong nhìn cái giường trống ở một bên: "Này hai cái giường làm sao cách xa như vậy?"
Dứt lời, Phó Tu trực tiếp đem một cái giường khác đẩy tới, mãi đến tận khi sát giường Phó Duy Trạch, mới thoả mãn: "Ân, đêm nay Dung Hiểu con hãy ngủ ở chỗ này, cùng Duy Trạch tới gần một ít." Lúc ở  Phó gia, hắn và Phó Duy Trạch tuy rằng cũng ngủ trên cùng một cái giường, nhưng đó đều là lúc Phó Duy Trạch hôn mê, nhưng bây giờ, nhìn về phía Phó Duy Trạch, Dung Hiểu hi vọng y có thể nói cái gì.
Thế nhưng có lẽ Phó Duy Trạch lại giống như không nghe thấy lời Phó Tu, không có bất kỳ ý lên muốn lên tiếng.
Phó Tu đem giường xếp: "Dung Hiểu kiên trì một đêm, ngày mai có thể có phòng trống tốt hơn, thời điểm đó con và Duy Trạch ngủ chung một cái giường là tốt rồi."
Dung Hiểu: "..."
Tác giả có lời muốn nói:  Phó lão gia tử: Thôi ngày mai trực tiếp nhượng Trình bá mua cái giường đôi đưa vào hảo.
Cầu thu gom ~~~~~

Chương 4

Edit by Cleo
Beta by kkjjhh
"A?"
 Phó Duy Trạch một câu nói ba lần mới nói xong, Dung Hiểu lại không rõ ràng là có ý gì, "Không, không có, tôi không dùng nước hoa, trên người tôi có mùi vị gì sao?"

Nhìn thần sắc hắn không giống làm bộ, Phó Duy Trạch biết hắn không có nói dối, xác định xong điều mình cần xác định, Phó Duy Trạch lại dựa về đầu giường: "Không có chuyện gì, ăn cơm đi."

Phó Duy Trạch không muốn để cho Dung Hiểu biết, y ngửi thấy trên người hắn có loại vị ngọt đối với y có sức hấp dẫn rất lớn.

Dung Hiểu nghe vậy hoảng loạn vội vàng đứng lên, đem khay đặt ở trên đùi y, nâng bát cháo ấm áp đưa cho y, nhỏ giọng nói: "Cẩn thận một chút, khá nóng."

Chờ Phó Duy Trạch đưa tay tiếp nhận, Dung Hiểu lùi sang bên cạnh  như có ý muốn cùng y giữ khoảng cách.

Đứa nhỏ đem bất an cùng câu nệ đều viết lên mặt, Phó Duy Trạch cảm thấy được, tiểu thê tử của y, tựa hồ có chút sợ y.

"Cái kia, tôi đi thay quần áo, anh từ từ ăn." Luôn cảm thấy đứng ở chỗ này có chút ngốc, hơn nữa bận việc một buổi sáng, áo ngủ Dung Hiểu vẫn chưa đổi, thực sự có chút không thoải mái.

Cảm giác được ánh mắt của đứa nhỏ vẫn còn trên người mình, Phó Duy Trạch ngẩng đầu lên nhìn sang, quả nhiên một giây sau, Dung Hiểu buông xuống con mắt, không dám cùng y đối diện, như một con thỏ bị kinh sợ.

"Ân, đi đi."

 Phó Duy Trạch cảm thấy ngực chính mình mới vừa như bị lông chim phớt qua, nổi lên mềm mại.

Nghe được câu nói này, Dung Hiểu thở một hơi, tự cho là không ai biết, cũng không biết đã bị nam nhân thu hết vào trong mắt.

Cầm quần áo đi phòng tắm, đóng cửa lại, trong phút chốc đem bên ngoài ngăn cách, Dung Hiểu triệt để thanh tĩnh lại, nghĩ đến Phó Duy Trạch vừa mới làm ra hành động gì, theo bản năng kéo áo ngủ đem tới  dưới mũi ngửi, chẳng lẽ là mùi nước giặt quần áo sao?

Hình như là rất tốt mà, cũng không có quá nặng mùi đi?

Ở phòng tắm tâm phiền ý loạn* nửa ngày, vẫn là phải đi ra ngoài, hắn cũng không phải sợ sệt cùng người khác ở chung, chỉ là nghĩ đến quan hệ của hắn và Phó Duy Trạch, liền cảm thấy lúng túng.
*rối rắm phiền não

Được rồi, gương mặt kia của Phó Duy Trạch, đối với hắn mà nói sức hấp dẫn có chút lớn, nhìn thấy trái tim hắn liền nhảy loạn, lúc hôn mê vừa vặn lực trùng kích nhỏ hơn một chút, hiện tại tỉnh lại...

Dung Hiểu giơ tay xoa mặt, nhỏ giọng nhắc nhở chính mình: "Làm con người đi, Dung Hiểu."

Lúc hắn đi ra, Phó Duy Trạch đã ăn xong, đặt đồ vật lên bàn, nhìn hắn.

Thiếu niên mặc áo phông màu đen cùng quần bò, vốn da thịt trắng noãn bởi màu đen lại càng làm nổi bật hạ vẻ trong suốt, bên dưới quần bò đem chân của hắn khiến cho càng dài càng thẳng, chính là có chút quá gầy.

Cảm giác được ánh mắt của nam nhân vẫn đặt trên người mình, Dung Hiểu liền cảm thấy rất có tính xâm lược, hai má nóng lên: "Anh ăn no chưa, không đủ..."

"Đủ rồi."

"Vậy tôi..." Vừa mới bưng lên khay trên bàn, điện thoại trong túi hắn liền vang lên.

Dung Hiểu cuống quít thả đồ vật xuống đem điện thoại di động trong túi lấy ra, vốn muốn tránh đi nghe điện thoại, liền nghe Phó Duy Trạch nói: "Ở đây tiếp."

"Ah, được." Dung Hiểu cúi đầu nhìn trên màn ảnh hiện lên tên người gọi, là người quản lí của thân thể này.

Đúng, nguyên chủ là tiểu minh tinh tuyến ba mươi tám cũng không đủ trình độ, nghĩ đến ba chương đầu của nội dung tiểu thuyết, nguyên chủ bị phụ thân dùng giá 5 triệu bán cho Phó gia làm nam thê xung hỉ, cũng bảo đảm ngày sau không tiếp tục đánh bạc, hảo hảo mà sinh sống, nguyên chủ mới đáp ứng, vì đến Phó gia, nguyên chủ xin người quản lí nghỉ ba ngày, hiện tại vừa lúc là ngày thứ tư, nguyên bản Dung Hiểu cho là theo giá trị trước mắt của hắn, người quản lí căn bản sẽ không quản hắn.

"Làm sao, không tiếp?" Thấy Dung Hiểu do dự, Phó Duy Trạch nghiêng đầu nhìn sang, sở dĩ làm cho hắn ở đây nhận điện thoại, là bởi vì Phó Tu nói với y đứa nhỏ dĩ vãng có chút điều cần bận tâm, để cho hắn đi ra ngoài nhận điện thoại, liền đem sự tình trả lời lung ta lung tung.

"A không, liền tiếp."

 Dung Hiểu bị Phó Duy Trạch hỏi như vậy vừa hoảng loạn mà ấn nhận cuộc gọi, một đạo âm thanh sắc bén trong nháy mắt truyền tới.

"Dung Hiểu cậu bây giờ lá gan càng lúc càng lớn, cậu xem một chút bây giờ là thời điểm gì, cậu còn không nhanh chóng cút trở lại cho tôi!"

Dung Hiểu bị âm thanh này chấn động đến, cuống quít điều chỉnh âm lượng, sự thực có thể chứng minh, cái điện thoại di động đã nát này của hắn, đã là âm lượng thấp nhất, vẫn cùng loa ngoài không hề khác gì nhau.

Theo bản năng mà hướng Phó Duy Trạch liếc mắt một cái, đỏ mặt lùi sang bên cạnh, phảng phất như vậy có thể che giấu thanh âm của đối phương: "Cái kia, Triệu tỷ em bây giờ có thể hay không không trở về..."

"Cái gì?"

 Bên kia không đợi Dung Hiểu nói xong, trực tiếp mắng, "Dung Hiểu, cậu bây giờ ở đâu, lập tức cút trở lại cho tôi, cậu có biết hay không vì chuyện của cậu, tôi dùng bao nhiêu tâm sức, tốn bao nhiêu quan hệ, cậu bây giờ trở về, tôi coi như cái gì cũng đều không phát sinh, tối hôm nay tôi hẹn cho cậu Lưu tổng của truyền hình Thế Kỷ, cậu hảo hảo bồi Lưu tổng, khiến hắn cao hứng, ngày sau diễn lộ* của cậu liền mở ra, cậu có biết không cơ hội này có bao nhiêu người chờ, đừng không biết điều như vậy, cậu đem..."
*con đường diễn xuất

"Đưa tôi!"

"A?" Dung Hiểu nhìn Phó Duy Trạch bỗng nhiên đưa tay qua, sửng sốt một chút, sau đó cầm điện thoại di động trong tay đưa tới, bất an nhìn y, như là đứa nhỏ vừa phạm sai lầm.

Bên kia đột nhiên nghe thấy âm thanh Phó Duy Trạch, dừng một chút, sau đó hỏi: "Dung Hiểu cậu hiện tại cùng ai nói chuyện?"

"Sáng ngày mai, luật sư sẽ tìm cô đàm luận về việc huỷ hợp đồng của Dung Hiểu, hi vọng cô ở đó." Nói xong câu đó, Phó Duy Trạch trực tiếp cắt đứt điện thoại di động, trả lại.

Dung Hiểu máy móc tiếp nhận, tuy rằng không hiểu Phó Duy Trạch tại sao làm như vậy, mà cũng biết Phó Duy Trạch giúp hắn, chỉ là như vậy, hắn liền nợ một ân tình, cầm điện thoại di động, cắn môi dưới, vẫn là nhỏ giọng nói tiếng cám ơn: "Thật ra, thật ra anh không cần giúp tôi, tôi..."

"Cậu muốn đi bồi gã Lưu tổng kia ăn cơm?" Phó Duy Trạch nhìn sang ánh mắt mang theo ác liệt.

Dung Hiểu thấy y hiểu lầm vội vã xua tay: "Không, không phải, tôi sẽ không bồi Lưu tổng kia ăn cơm, tôi, tôi cũng không bồi ai ăn cơm, tôi kỳ thực mới vừa có ghi âm, quay đầu lại cũng có thể..."

Nói xong lời cuối cùng Dung Hiểu có chút nói không được, biện pháp này của hắn cũng không có hữu hiệu bằng Phó Duy Trạch vừa rồi trực tiếp ra tay thẳng thắn dứt khoát.

Hắn không phải là người không biết tốt xấu, đỏ mặt: "Cho nên cảm tạ."

Phó Duy Trạch nghe vậy, cảm thấy được đứa nhỏ nhìn mềm mại, nhưng cũng không ngốc, còn biết bảo vệ mình, đang muốn đùa hắn một câu, liền nghe Dung Hiểu điện thoại di động lại vang lên.

Nhíu mày: "Tắt máy!"

"A, được!" Dung Hiểu cũng bị bất thình lình tiếng chuông sợ hết hồn, luống cuống tay chân đóng lại cơ, "Được rồi."

Nhìn đứa nhỏ trong mắt hoảng loạn, Phó Duy Trạch cảm thấy được có chút đáng yêu, hơn nữa thật sự rất giống một con thỏ: "Cậu mới vừa cảm ơn tôi cái gì?"

Dung Hiểu chớp mắt: "Cám ơn anh nguyện ý giúp tôi."

Quả nhiên.

" Nhớ đến thân phận chính mình đi?" Phó Duy Trạch cảm thấy được cần phải nhắc nhở một chút, kết quả hắn nói xong cũng thấy Dung Hiểu trong mắt xuất hiện nghi hoặc, tựa hồ tại cố gắng nghĩ lại thân phận chính mình.

Có chút bị này nhãi con chọc tức đến mức buồn cười cười : "Gia gia đã cùng cậu đã nói, cậu là cháu dâu duy nhất Phó gia thừa nhận, còn nhớ không?"

"Không phải, tôi không nghĩ muốn chiếm lấy vị trí này." Dung Hiểu nghe Phó Duy Trạch nói đến cái này, liền vội vàng lắc đầu, "Tôi kỳ thực vẫn muốn tìm cơ hội cùng gia gia nói rõ ràng, gia gia đã cho nhiều tiền như vậy, tôi không thể làm như vậy, hơn nữa Phó tiên sinh anh bây giờ tỉnh rồi, tôi lưu lại là dư thừa, cho nên tôu muốn hỏi, tôi có phải là có thể đi?"

Đôi mắt trắng đen rõ ràng lộ ra mong đợi, hiển nhiên hắn thật là nghĩ như vậy, đối với nơi này một chút lưu luyến cũng không có.

Ý thức được điểm này, Phó Duy Trạch cảm thấy được chính mình rất kỳ quái, lại có điểm sinh khí.

Y cảm thấy được loại mùi thơm ngọt kia trên người thiếu niên, đối với y ảnh hưởng càng lúc càng lớn.

"Cậu bây giờ không thể đi."

Dung Hiểu trong mắt tuôn ra nghi hoặc, không hiểu tại sao.

"Tôi vẫn chưa hoàn toàn tốt lên, cho nên cậu hoàn phải tiếp tục thực hiện trách nhiệm."

Dung Hiểu hai má nóng lên, Phó Duy Trạch nói rất đúng, là hắn quá cuống lên, nam nhân vừa mới tỉnh, hắn liền vội vã đi, quả thật có chút không chân chính: "Vậy tôi chờ anh tốt lên."

Thấy Dung Hiểu cười rộ lên, yết hầu Phó Duy Trạch trượt lên xuống nói: "Mặt khác, năm triệu kia chính là đưa cha cậu, dùng để bán đứt quan hệ giữa các người, cậu sau đó không cần vì ông ta gánh chịu bất cứ chuyện gì."

Nam nhân nói câu này, làm cho Dung Hiểu đột nhiên trợn to hai mắt, tựa hồ chưa từng nghĩ tới, còn có thể như vậy.

"Nhị thiếu, Duy Trạch thiếu gia đang nghỉ ngơi, hiện tại không tiện gặp cậu."

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến âm thanh Trình bá, khiến Phó Duy Trạch cùng Dung Hiểu theo bản năng hướng phía cửa nhìn.

"Trình bá ông tránh ra, tôi hôm nay tới chính là vì xem cháu tôi, tôi xem một chút hắn tỉnh chưa!" Phó Hằng Vũ nói, đưa tay đẩy lão quản gia ngăn cản phía trước, hắn mới từ trên bàn rượu xuống, trực tiếp tới nơi này, liền muốn nhìn một chút đứa cháu trai kia của hắn đã chết hay chưa.

"Nhị thiếu, cậu muốn tới thăm Duy Trạch thiếu gia, cũng xin đợi khi tỉnh táo trở lại."

"Tôi làm sao không tỉnh táo, tôi hiện tại rất thanh tỉnh, tôi cho ông biết, tôi lập tức liền phải thừa kế Phó gia, nếu khiến tôi bực mình, chờ tôi thượng vị, điều đầu tiên sẽ đem các người ném ra ngoài, ha ha ha!"

"Mày muốn đuổi ai?" Phó Tu từ gian phòng đi ra, đứng ở lầu hai nhìn dáng vẻ say rượu chồng chất  của Phó Hằng Vũ, trong mắt tràn đầy thất vọng.

Trình bá thấy quấy nhiễu đến Phó Tu nghỉ ngơi, trong mắt chứa áy náy: "Tiên sinh, tôi lập tức làm cho cậu ấy đi ra ngoài."

"Ba, ngài nghe thấy được sao, lão già này muốn con đi ra ngoài, nơi này là nhà con, nhà con, ông đẩy tôi thử xem!" Phó Hằng Vũ mùi rượu gay mũi mà đẩy Trình bá một cái, thiếu chút nữa đem Trình bá đẩy ngã.

Đứng ở trên lầu Phó Tu nhất thời không nhìn nổi, quát: "Gọi điện thoại, gọi bảo an, đưa nghiệt tử này ném đi cho ta!"

5/3/20

Chương 3

Edit by Rei Tsukiyomi
Beta by kkjjhh 
"Câụ là ai?” Phó Duy Trạch mở miệng, giọng nói khàn khàn, do nhiều ngày chưa từng ăn cơm uống nước, y mở miệng, mày liền nhíu lại, hiển nhiên không nghĩ tới giọng mình sẽ như vậy, theo bản năng sờ yết hầu.

Y vừa bỏ tay xuống, liền thấy thiếu niên nguyên bản đang nằm trên giường, vèo một phát đứng lên, thối lui đến mép giường, nhờ động tác này, khuy áo vốn không gài kín tản ra một nửa, lộ ra một mảng da thịt trắng nõn và xương quai xanh, biểu tình hoảng loạn nhìn hắn: "Tôi, tôi ấy à, tôi tôi tôi đi tìm gia gia……”

Nói xong không đợi Phó Duy Trạch ngăn lại, để chân trần nhảy xuống giường, chạy tới cửa, cực kỳ giống một con thỏ chạy trối chết.

Theo thiếu niên rời đi, mùi ngọt thanh vốn đang tỏa khắp trong không khí cũng phai nhạt một chút, làm Phó Duy Trạch không khỏi có chút khó chịu.

Dung Hiểu chạy ra vừa vặn gặp phải Trình bá, thấy hắn mặc áo ngủ chân trần liền ra ngoài, vội chạy lại: “Dung thiếu, có phải……”

"Phải phải phải, anh ta tỉnh, cháu đang muốn đi gọi gia gia!”

“Đừng nóng, đừng nóng, ta liền đi gọi lão tiên sinh.” Nói xong Trình bá mang nụ cười trên mặt, xoay người bước nhanh đến gõ cửa phòng Phó Tu.

Nghe thấy động tĩnh, sau khi Phó Tu mở cửa, vừa thấy Trình bá trên mặt cười, không đợi hắn mở miệng, liền nói thẳng: “Có phải Duy Trạch tỉnh hay không?”

Dứt lời người đã ra khỏi phòng, bước nhanh đến chỗ Dung Hiểu: “Tỉnh rồi có đúng hay không?”

"Vâng……”

Nghe thấy chữ này Phó Tu trực tiếp lướt qua hắn, vào phòng.

Thấy Phó Tu, Phó Duy Trạch kêu một tiếng gia gia, liền muốn ngồi dậy, bị Phó Tu bước nhanh tới đè lại bả vai: “Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, bác sĩ nói con vừa mới tỉnh, thân thể hư nhược, nằm.”

Phó Duy Trạch nghe vậy không lại cử động, mà nhìn về phía trên người Dung Hiểu theo sau Phó Tu.

Theo thiếu niên quay lại, mùi ngọt vốn tiêu tán trong không khí lại lần nữa đặc sệt lên, quanh quẩn trong hơi thở, làm thân thể và tinh thần y đều tựa như đắm chìm trong dòng nước ấm áp, an bình lại thoải mái.

Phó Tu mải lo nói nửa ngày chú ý tới tầm mắt Phó Duy Trạch, quay đầu nhìn về phía Dung Hiểu, mới nhớ tới còn không có giới thiệu hai người, chỉ là vừa định mở miệng, liền nghe Dung Hiểu nói: "Ấy gia gia con đi phòng bếp hâm nóng cháo.”

Đột nhiên bị Phó Tu nhìn như vậy, Dung Hiểu trong lòng căng thẳng, theo bản năng liền muốn tìm lý do rời đi.

Phó Tu nghĩ đến lời mình muốn nói sau đó, nói trước mặt trẻ con ít nhiều có chút không tốt, gật gật đầu: "Con đi đi.”

 Dung Hiểu được đến đồng ý, bước nhanh ra khỏi phòng, vừa thở phào nhẹ nhõm, liền đối diện ánh mắt tràn ngập ý cười của Trình bá, mặt nóng lên: "Vậy, cháu……”


Trình bá gật gật đầu: “Dung thiếu không phải muốn đi phòng bếp hâm cháo cho Duy Trạch thiếu gia sao, mau đi đi, ta nghĩ cậu ấy lâu như vậy không ăn cái gì, cũng đói bụng lắm.”

Dung Hiểu cảm kích mà cười một cái với Trình bá, xoay người đến phòng bếp.

Chẳng qua vừa mới tiến vào, đã bị hai vị dì kéo qua: “Hiểu Hiểu, Duy Trạch thiếu gia thật tỉnh?”

"Ừm.” Dung Hiểu một bên gật đầu, một bên tìm nồi đất ra súc rửa một chút, đặt lên bếp, cháo ngày hôm qua nấu, hiển nhiên không quá thích hợp cho Phó Duy Trạch ăn, chỉ có thể nấu một lần nữa.

“Thật sự là quá tốt, Bồ Tát hiển linh, Bồ Tát hiển linh.” Hai vị dì tới Phó gia cũng đã rất nhiều năm, không nói nhìn Phó Duy Trạch lớn lên, cũng không kém bao nhiêu, nghe thấy Phó Duy Trạch tỉnh lại, cũng thiệt tình thay Phó lão gia tử cảm thấy cao hứng.

Lúc nấu cháo, Dung Hiểu không giao cho hai vị dì nhìn giúp, hắn tưởng Phó Duy Trạch tỉnh lại, Phó Tu hẳn là có rất nhiều lời nói muốn nói với y, cũng bao gồm thân phận của hắn, để Phó Tu nói, hiển nhiên tốt hơn so với bản thân hắn nói.

Vừa rồi lúc Phó Duy Trạch hỏi hắn, hắn cũng không biết giới thiệu chính mình thế nào, mới cuống quít chạy ra tìm người.

Cháo trong nồi dần dần có mùi hương, Dung Hiểu thêm chút rau xanh, trộn chút muối đặt trên một cái đĩa sứ trắng, lại thả bên trên mấy viên đậu phộng, Phó Duy Trạch mới vừa tỉnh, chỉ thích hợp ăn một ít đồ thanh đạm, cho nên như vậy vừa vặn.

Cháo nấu xong, Dung Hiểu đổ một chén bỏ vào đĩa, cùng đồ ăn phối thêm bưng về phòng.

Nghe thấy động tĩnh, tiếng Phó Tu nói chuyện dừng lại, nhìn về hướng đứa trẻ đứng ở cửa, ánh mắt câu nệ, ôn nhu nói: “Cháo tốt rồi?”

"Ừm.” Dung Hiểu bưng khay đáp nhẹ một tiếng, hắn không biết mình trở về có đúng lúc hay không, có quấy rầy đến bọn họ nói chuyện không, cho nên cũng không dám trực tiếp tiến vào.

“Vào đi, ta mới vừa nói xong chuyện các con, về sau mấy đứa ở chung cho tốt.” Dứt lời lại quay đầu nhìn về phía Phó Duy Trạch, "Bên bệnh viện đã hẹn trước ngày mai làm kiểm tra.” Phó Duy Trạch ngồi dựa lưng đầu giường gật đầu: “Con biết.”

Phó Tu liếc qua khay cháo và đồ ăn phối thêm, nhẹ giọng nói: “Con ăn đi.”

Chờ Phó Tu ra khỏi phòng, Trình bá đứng ở cửa biểu tình nghiêm túc mà đưa điện thoại di động qua, Phó Tu nhận, lọt vào tầm nhìn chính là 1 video: “Thứ gì thế?”

Nói xong click video, liền thấy trong video là mấy nam nữ tụ tập một chỗ, Phó Tu cau mày, ông nhận ra Phó Hằng Vũ trong đó, giây tiếp theo liền thấy Phó Hằng Vũ một tay cầm bình rượu, vẻ mặt đắc ý đứng lên, lớn tiếng nói với người trên sofa: “Tao nói cho chúng mày biết, tao lập tức chính là người thừa kế duy nhất của Phó gia, thằng cháu trai kia của tao chúng mày có biết không, sắp chết rồi ha ha ha, lão già liền tính không thích tao thì sao, cuối cùng còn không phải để Phó gia lại cho tao, ha ha, ai bảo Phó gia chỉ còn thừa mình tao……”

Câu kế tiếp Phó Tu không nghe nữa, trực tiếp tắt đi video, di động ném cho Trình bá: "Thằng hỗn trướng này!”

"Cần phái người tìm nhị thiếu về sao?” Trình bá nhìn sắc mặt Phó Tu, cẩn thận hỏi.

Phó Tu sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng khôi phục bình tĩnh nói: “Không cần, chờ Duy Trạch tốt hơn, giao cho hắn giải quyết.”

Ông đã già rồi, ngôi nhà này sớm hay muộn cũng phải giao vào tay Phó Duy Trạch, hiện tại y tỉnh lại, ông sẽ không lại nhúng tay bất luận chuyện gì nữa, đây là quy củ sớm đã định xong.

Trình bá nghe vậy cất điện thoại di động đi: "Tôi đã hiểu.”

……

Phó Tu đi rồi, phòng chỉ còn hai người bọn họ , Dung Hiểu lúng túng đứng một bên, trên người hắn còn mặc áo ngủ chưa kịp thay, tầm mắt Phó Duy Trạch đảo qua cổ áo hắn, thấy khuy áo lúc trước tản ra đã nút lại, không khỏi thở phào.

Loại mùi hương ngọt thanh này, tỏa khắp trong không khí, đánh sâu vào thần kinh Phó Duy Trạch.

"Cậu lại đây.”

Đột nhiên nghe thấy ba chữ này, người Dung Hiểu run lên 1 cái, thử dịch hai bước đến gần người đàn ông, đôi mắt nai dễ nhìn tràn ngập vô thố và bất an, môi mỏng nhẹ nhàng mím lại, cả người thoạt nhìn cứng đờ.

Phó Duy Trạch muốn xác định một chuyện, lại cũng không muốn dọa hắn, vỗ vỗ mép giường, ý bảo Dung Hiểu ngồi lại đây.

Nhìn vị trí người đàn ông bảo hắn ngồi, nếu ngồi xuống, tất nhiên sẽ dựa vào trên người của người đàn ông, khoảng cách gần như vậy, làm Dung Hiểu có chút bất an: "Vậy cháo, cháo của Phó tiên sinh……”

“Ngồi lại đây.” Vừa mới tỉnh lại, thể lực Phó Duy Trạch có hạn, vì nguyên nhân lâu dài không có ăn cơm, trên mặt không có nhiều huyết sắc, bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu lên mặt, cả người thoạt nhìn có chút trong suốt.

Mặc dù không muốn dọa hắn, cũng không có sức lực nhiều để giải thích, chỉ ngồi như vậy, trước mắt liền từng đợt tối sầm, nhưng làn khí ngọt thanh tỏa khắp ở trong không khí lại tràn ngập lực hấp dẫn với y.

Giữ không cho y ngất.

Dung Hiểu thấy sắc mặt y thật sự trắng dọa người, sợ y vừa mới tỉnh lại ngất xỉu đi, trong lòng mềm nhũn liền ngồi xuống, chỉ là đôi tay cứng đờ đặt trên đùi, cả người căng thẳng, liền hô hấp đều không nhịn được thả nhẹ, rũ mắt, không dám nhìn trên mặt người đàn ông, đang do dự muốn mở miệng hay không, Phó Duy Trạch bỗng nhiên dựa lại gần, ngũ quan anh tuấn phóng đại trước mắt hắn, giờ khắc này, hô hấp đều ngừng lại, trong hai mắt đột nhiên trợn to tràn ngập kinh ngạc và hoảng loạn, nhìn Phó Duy Trạch, ngũ quan người đàn ông bởi vì gầy ốm mà hiện đơn bạc, cũng bởi vậy thêm vài phần mỹ cảm yếu ớt.

Nhưng dù vậy, hành động lúc này của Phó Duy Trạch đối với Dung Hiểu mà nói cũng tràn ngập nguy hiểm, thân thể không tự giác rụt về phía sau, lại bị người đàn ông đè lại sống lưng: “Đừng nhúc nhích!”

Hai chữ này từ trong miệng người đàn ông thốt ra, tuy rằng rất nhẹ, lại giống định thân phù đập lên người Dung Hiểu, không dám lộn xộn, chỉ có thể hoảng loạn bất an cứng ở chỗ đó chờ tuyên án.

“Phó……” Không biết qua bao lâu, thân thể căng thẳng đều có chút tê dại, Dung Hiểu thử thăm dò mở miệng lại bị người đàn ông đánh gãy.

“Trên người cậu…… Xịt nước hoa…… Sao?”

Chương 2

 Edit by Cleo
 Beta by kkjjhh 
Dung Hiểu bị hành động bất thình lình doạ sợ hết hồn, hoảng loạn mà giằng co, bỗng nhiên nam nhân mở mắt ra nhìn:
 "Anh, anh đã tỉnh?" 
Phó Duy Trạch tuy rằng trợn tròn mắt nhưng lại không có tiêu cự, Dung Hiểu phát hiện điểm này, liền vội vàng đứng lên chạy ra bên ngoài:
 "Gia gia, Phó gia gia..."
 "Chuyện gì xảy ra, hoang mang hoảng loạn ?"
 Phó Tu từ gian phòng đi ra trên người vẫn mặc áo ngủ, hiển nhiên hắn đang nghỉ ngơi. 
"Gia gia, hắn tỉnh rồi, hắn..."
 Dung Hiểu mới vừa nói xong lời này, liền bị Phó Tu bước nhanh vào đẩy ra. Dung Hiểu sửng sốt một chút rồi đi theo vào, Phó Tu bỗng nhiên quay đầu nói:
 "Đi tìm bác sĩ lại đây."
 "Ah, vâng."
 Hắn biết vì Phó Duy Trạch bệnh, Phó lão gia tử cố ý mời bác sĩ chuyên nghiệp đến ở trong nhà, chuẩn bị bất cứ tình huống nào, lúc hắn chạy xuống lầu vừa vặn tình cờ gặp quản gia Trình bá dẫn người tới. Nhìn thấy hắn, Trình bá dừng lại:
 "Dung thiếu xuống đây có việc gì?"
 "Gia gia nhờ cháu tìm bác sĩ."
 "Bác sĩ có đúng không, ta đã đưa tới rồi, bác sĩ Trương chúng ta mau một chút."
 Trình bá nói với người phía sau xong, liền quay qua Dung Hiểu,
 "Dung thiếu chúng ta cũng lên đi."
 Lúc bọn họ trở về, Phó Tu đã ở trước giường kêu tên Phó Duy Trạch nửa ngày, chỉ là người trên giường đều không phản ứng. Phó Tu nghe thấy động tĩnh quay đầu hướng bác sĩ nói:
 "Vừa mới nói là đã tỉnh lại, nhưng ta gọi nửa ngày đều không có phản ứng."
 "Lão tiên sinh đừng có gấp, ta trước tiên nhìn một chút."
 Nghe thấy lời của bác sĩ, Phó Tu lui sang bên cạnh, sốt sắng mà nhìn bác sĩ làm kiểm tra cho  Phó Duy Trạch.
 Dung Hiểu đứng ở một bên, nghĩ chính mình vừa rồi khẳng định không có nhìn lầm, Phó Duy Trạch không chỉ mở mắt ra, mà còn bắt được tay hắn, hiện tại nơi cổ tay vẫn lưu lại xúc cảm. Ngay thời điểm hắn nghĩ như vậy, Phó Tu không một tiếng động đi đến cạnh hắn:
 "Dung Hiểu, đem chuyện mới vừa phát sinh cùng ta nói một chút."
 Dung Hiểu gật gật đầu, đem sự tình phát sinh thuật lại qua một lần, mà hắn vừa dứt lời, bác sĩ ở bên giường đứng lên, mang trên mặt cười:
 "Chúc mừng lão tiên sinh, Phó thiếu xác thực tỉnh rồi."
 "Tỉnh rồi?" Phó Tu không thể tin được mà đi tới, "Vậy ta vừa gọi hắn làm sao không phản ứng?"
 "Phó thiếu chỉ là thân thể hư nhược, lần này chỉ là ngất đi, hoặc là nói đang ngủ, cần phải đêm nay hoặc là sáng sớm ngày mai sẽ tỉnh lại, ngài đừng lo lắng."
 Nghe bác sĩ giải thích xong, Phó Tu hai tay chắp trước ngực hướng về phía cửa sổ bái bái: 
 "A di đà phật, bồ tát phù hộ."
 "Tuy rằng hiện tại Phó thiếu tỉnh lại, nhưng ta kiến nghị tốt nhất đi bệnh viện làm một chút PVS sóng não đồ,từ cộng hưởng MRI cùng phối hợp các hạng mục kiểm tra thân thể khác, rồi xác định ra phương án trị liệu ổn thỏa."
 "Ta biết, ta lập tức an bài, khổ cực bác sĩ Trương rồi, sau này chúng ta có cái gì cần chú ý không?"
 Lúc Phó Tu nói lời này, tâm tình đã ổn định lại, liền khôi phục một mặt lão đầu nghiêm túc trước kia. Phảng phất tình cảm vừa mới biểu lộ trong nháy mắt kia, chỉ là ảo giác.
 "Canh thuốc không cần uống thêm, nếu là Phó thiếu tỉnh rồi, trước tiên có thể uống một ít cháo, đồ ăn thanh đạm, hiện tại thân thể hắn không thích hợp bồi bổ, từ từ đi, trước kia chăm sóc đều rất tốt, tiếp tục bảo trì là đủ rồi."
 "Hảo hảo, cảm tạ Trương bác sĩ, Trình bá giúp ta đưa Trương bác sĩ xuống." Phó Tu nói xong,Trình bá đứng ở cửa, giơ tay làm ra một cái dấu xin mời.
 Sau khi Trình bá dẫn người rời đi, gian phòng lần thứ hai yên tĩnh lại, Phó Tu đưa tay thay Phó Duy Trạch đắp lại một chút chăn, quay đầu nhìn về phía Dung Hiểu. Dung Hiểu bị hắn nhìn như vậy, khó giải thích được mà liền có chút sốt sắng.
 "Dung Hiểu, cháu rất tốt, Đức Hiền đại sư nói không sai, cháu quả nhiên là ân nhân Phó gia chúng ta, cháu cứ yên tâm lưu lại Phó gia đi, sau đó cháu chính là cháu dâu duy nhất Phó ta gia thừa nhận."
 Lời Phó Tu nói đối với Dung Hiểu, hoàn toàn là ngoài ý muốn, không nghĩ tới sẽ như vậy, Dung Hiểu vội vàng nói: "Gia gia, cháu..."
"Ta biết cháu lo lắng Duy Trạch sau khi tỉnh lại có thể hay không bài xích chuyện của các cháu, cháu yên tâm, hắn nhất định phụ trách."
 Phó Tu nói xong thật giống sợ Dung Hiểu giống như không tin, giơ tay vỗ vỗ bả vai hắn. Dung Hiểu: "..."
 Hắn căn bản không phải ý tứ này đi, hắn là muốn nói, Phó Duy Trạch nếu tỉnh lại, vậy hắn có phải là có thể đi. Hắn cũng không phải là muốn lưu lại a! Phó Tu căn bản không cho hắn cơ hội giải thích, Trình bá sau khi tiễn bác sĩ về, cầm điện thoại đưa đến.
 "Tiên sinh, là điện thoại của nhị thiếu."
 "Nó lại gọi đến làm cái gì?" Phó Tu đưa tay nhận lấy điện thoại, nhìn Dung Hiểu liếc mắt một cái sau, đi ra khỏi phòng. Dung Hiểu giơ tay xoa mặt. Thôi, chờ Phó Duy Trạch tỉnh lại sẽ cùng hắn nói thẳng chuyện này đi. Phó Tu sau khi ra cửa nhận điện thoại, liền nghe đầu bên kia Phó Hằng Vũ nói:
 "Ba, nghe nói bác sĩ lúc trước cứu chữa, con đã nói cái gì, người đại sư kia chính là một tên lừa gạt, ngài cũng không tin, con nói hiện tại Duy Trạch cũng thống khổ như vậy, không bằng..."
 "Phó Hằng Vũ ngươi nói chuyện cẩn thận một chút cho ta, ta cho ngươi biết, đừng nói Duy Trạch hiện tại không chết, chính là thật sự có một ngày kia, ta chính là đem Phó gia tặng, cũng tuyệt đối sẽ không để cho ngươi!"
 Phó Tu rống xong trực tiếp đem điện thoại cắt đứt ném cho Trình bá, "Đừng cho tên khốn này biết đến Duy Trạch tỉnh rồi, hắn lại tới trực tiếp đuối đi!"
 "Ta biết rồi, tiên sinh."
 ...
 Dung Hiểu ở trong phòng đứng một hồi, mới nhớ tới bác sĩ nói Phó Duy Trạch tỉnh lại liền không cần ăn canh thuốc, đem canh thuốc cùng khăn ăn đồng thời đặt vào trong khay, đem đi nhà bếp.
 Dì Trương nhìn thấy hắn lại đây, tránh ra cửa, nhỏ giọng hỏi: "Duy Trạch thiếu gia thật sự tỉnh rồi?"
 Dung Hiểu gật gật đầu, liền nghe dì Lưu đứng bên cạnh cười nói: "Chân linh, chân linh, đại sư thật sự linh, tỉnh rồi là tốt rồi, Duy Trạch thiếu gia tỉnh lại, có người liền phải xui xẻo, Hiểu Hiểu mới vừa nghe được sao?"
 "Nghe thấy cái gì?" Dung Hiểu nghiêng đầu nhìn Lưu di có chút hưng phấn, luôn cảm thấy hai vị này a di mỗi ngày đều có dưa ăn*.
* Chuyện để buôn
 "Chính là vừa rồi lão tiên sinh mới nhận điện thoại của nhị thiếu gia, tên khốn kia không biết nói cái gì, khiến lão tiên sinh sinh khí. Lão tiên sinh nói, coi như Duy Trạch thiếu gia biến mất, hắn đem tài sản trăm năm đều tặng cũng không để lại cho hắn!"
 Dung Hiểu hơi kinh ngạc, Phó Tu sẽ nói như vậy, dù hiện tại nói thế nào, Phó Hằng Vũ cũng mang họ Phó.
 "Cháu cũng đừng không tin, cháu vừa tới cái nhà này không biết, Phó Hằng Vũ kia chính là không phải là thứ tốt, hắn cùng mẹ hắn giống nhau, từ rễ liền hư thối. Đừng nói những thứ này, Hiểu Hiểu, Duy Trạch thiếu gia tỉnh lại, cháu chính là ân nhân Phó gia, Phó gia sẽ không bạc đãi cháu."
 "Cháu cũng không làm cái gì." Dung Hiểu cũng không cảm thấy Phó Duy Trạch có thể tỉnh lại cùng hắn có quan hệ, hắn cũng không phải tuyệt thế thần dược, còn có thể bởi vì kết hôn liền đem người chữa khỏi?
 "Sự tồn tại của cháu, đối Phó gia nói chính là đặc biệt, Hiểu Hiểu cháu đây là muốn làm gì, làm sao đem canh thuốc của Duy Trạch thiếu gia xuống ?"
 "Ân, bác sĩ nói hắn tỉnh lại cũng không cần uống cái này." Dung Hiểu nói xong tiện tay đem bát rửa sạch sẽ để một bên, lại mới lấy ra nồi đất, "Dì Lưu, gạo ở đâu?"
 "Ở đây này!" Dì Lưu mở tủ, "Cháu muốn làm gì, dì tới giúp cháu?"
 "Không cần, bác sĩ nói hắn mới vừa tỉnh, chỉ có thể uống một ít cháo hoa."
 Loại sự tình như làm cơm, hắn từ nhỏ ở cùng ông ngoại, làm không thiếu. Huống hồ chỉ là loại chuyện nhỏ nấu cháo này không làm khó được hắn. Chỉ là nhìn hắn động thủ, hai vị a di bên cạnh liền không nhịn được thở dài:
 "Người ta nói trẻ con nhà nghèo trưởng thành sớm, ngươi xem bây giờ còn có mấy người trẻ tuổi biết làm cơm."
 "Không phải chứ, huống hồ Hiểu Hiểu mới bao lớn, không nói đến người khác, ngay như con trai của ta, cũng phải đem cơm bưng đến trước mặt hắn mới ăn."
 Dung Hiểu nghe vậy hai má có chút nóng: "A di các ngài cũng đừng khen cháu , cháu chỉ là nấu chút  cháo mà thôi."
 "Này làm sao có thể tính là khen, chúng ta là nói sự thực, nấu cháo dễ dàng, sao còn có nhiều người như vậy không nấu được đây, hảo, cháu chuẩn bị xong liền trở về,nơi này có ta và dì Trương cháu giúp cháu xem, xong liền gọi cháu."
 "Cảm tạ a di." Hắn tuy rằng nấu cháo, nhưng thực cũng không biết thời điểm nào Phó Duy Trạch có thể tỉnh lại. Bất quá lo trước khỏi hoạ vẫn là không sai.
 Lúc này bên trong thư phòng Phó Tu tỉnh táo lại, nghĩ đến Phó Duy Trạch tỉnh lại, tâm tình liền khá hơn nhiều, đối Trình bá đứng ở một bên nói: "Đức Hiền đại sư quả nhiên linh nghiệm, nói trong vòng bảy ngày sẽ tỉnh lại, quả nhiên không có gạt ta. Dung Hiểu đứa bé kia cũng không tồi, trước ta cảm thấy được cá tính có chút âm trầm, không nghĩ tới là tính tình ngoan ngoãn nghe lời, tuy rằng xuất thân hơi kém, nhưng chỉ bằng công lao hắn chăm sóc Duy Trạch này, so cái gì cũng đều hơn."
 "Vâng, Dung thiếu là đứa trẻ tốt."
 "Ta mới vừa đã cùng hắn nói, Duy Trạch tỉnh lại, hắn chính là cháu dâu duy nhất Phó gia chúng ta thừa nhận, chuyện đến nước này ta cũng đã thấy, môn đăng hộ đối là cái gì, mệnh Duy Trạch chúng ta mới là trọng yếu."
"Tiên sinh ngươi cũng đừng quá lo lắng, Duy Trạch thiếu gia từ trước đến giờ vẫn luôn có phúc."
"Ngươi nói đúng."
 ...
 Buổi tối hơn mười giờ, Phó Duy Trạch vẫn không có dấu hiệu muốn tỉnh, Dung Hiểu không thể làm gì khác hơn là đổi áo ngủ, ở giường một bên khác nằm, vì thuận tiện chăm sóc Phó Duy Trạch. Bắt đầu từ ngày kia hắn đến Phó gia, vẫn ngủ ở cái giường này. Chỉ là sợ quấy rối đến Phó Duy Trạch nghỉ ngơi, hắn đều tận lực thu nhỏ sự tồn tại của chính mình. Ai có thể nghĩ được thời điểm hắn mở mắt lần nữa, nam nhân ngũ quan đẹp đẽ gần trong gang tấc không nói, chính là hắn không biết vì sao cả người lại cứng ngắc. Thời điểm nam nhân ôm hắn từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như phảng phất ánh sáng. 
 Dung Hiểu ngực đập bình bịch: "Anh, anh là tỉnh sao?"
 Tác giả có lời muốn nói: khai hãm hại, thời gian đổi mới vẫn là 12 điểm, giống nhau sẽ không biến. Sau đó ba vị trí đầu chương ghi lại lời nói có tiền lì xì. Ở đây cầu hạ thu gom, cùng làm thu.

3/3/20

Chương 1

 Edit by kkjjhh 
Dung Hiểu nhìn Phó Duy Trạch nằm ở trên giường, người đàn ông tuy hôn mê nhưng lại được chăm sóc rất tốt, ngoại trừ sắc mặt quá mức tái nhợt, thoạt nhìn lại như đang ngủ .
Phó Tu đứng ở bên cạnh than nhẹ một tiếng: "Duy Trạch có biến hóa gì hay không?"
Dung Hiểu biết hắn là muốn hỏi Phó Duy Trạch có tỉnh lại hay không, nhưng đáng tiếc không có gì cả, nam nhân này cùng thời điểm hắn(DH) gả tới là ba ngày trước giống nhau, không phản ứng chút nào.
Thấy Dung Hiểu lắc đầu, Phó Tu gật gật , trên mặt không nhìn ra vui buồn: "Chăm sóc hắn thật tốt, nếu hắn tỉnh , Phó gia sẽ không bạc đãi con."
Dứt lời, Phó Tu đi ra ngoài, quản gia đứng ở ngoài cửa thấy hắn đi ra nhỏ giọng nói: "Nhị thiếu tới đây, nói là đến xem Duy Trạch thiếu gia."
Nghe thấy hai chữ nhị thiếu, Phó Tu nhíu mày lại, mặt lộ vẻ không thích, lại không nhiều lời tiện tay đóng cửa lại, gian phòng lần thứ hai khôi phục yên tĩnh.
Dung Hiểu thở phào nhẹ nhõm, ở bên giường ngồi xuống, quay đầu nhìn về phía nam nhân đang hôn mê.
Ba ngày trước, hắn không thể giải thích được mà  xuyên đến một quyển sách mang tên "Hào môn xung hỉ nam thê", thành nhân vật nam thê trong sách Dung Hiểu.
Có cùng tên với hắn, nhưng lại có một cái thân thể đặc thù là song tính nhân. Ở đây, song tính là giới tính thứ ba tồn tại, số lượng ít ỏi, tuy được pháp luật thừa nhận, cũng rất bị kỳ thị. Theo lý y ở Phó gia tại nam thành rất có bối cảnh, làm người thừa kế duy nhất của gia tộc, Phó Duy Trạch không thể lấy một song tính nhân.
Thế nhưng cố tình trước đây không lâu bị tai nạn xe cộ làm cho y rơi vào trạng thái ngủ say, nghe đâu Phó Tu dùng thật nhiều phương pháp cũng không được, cuối cùng mời tới một cao tăng bói toán ở nam thành, nói cần tìm một vị song tính nhân vì y xung hỉ, mới có thể hóa giải.
Phó Tu vì cháu trai có thể sống lại, đương nhiên sẽ không xoắn xuýt song tính nhân có thích hợp hay không tiến vào cửa nhà bọn họ, chỉ cần cháu trai của hắn có thể tỉnh lại, hắn cái gì đều nguyện ý làm, cái gì đều có thể đáp ứng.
Hiểu biết của Dung Hiểu đối với cả quyển sách cũng chỉ tới đó, dù sao lúc trước khi di động đề cử quyển sách này hắn nhìn thấy cũng chỉ là bị cái tên giống hắn hấp dẫn, mới đọc ba chương, liền khó giải thích được mà xuyên tới đây. Hiện tại đối với Dung Hiểu mà nói, thật sự là hai mắt đen kịt, chỉ có thể đi một bước xem một bước.
Đồng hồ treo tường phát ra từng tiếng vang, khiến cho căn phòng yên tĩnh thêm mấy phần sinh khí.
Nam nhân ngủ say có đôi mắt to rộng, lại yên tĩnh nhắm, không có bất kỳ dấu hiệu nào muốn mở ra, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím, bởi vì trường kỳ không có ăn uống gì, chỉ dựa vào dịch dinh dưỡng duy trì mà mất đi màu sắc.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ xuyên thấu qua cửa thủy tinh chiếu vào gương mặt tái nhợt của y khiến Dung Hiểu có một loại cảm giác rằng một giây sau y sẽ hóa thành tiên.
Không thể không thừa nhận, người đàn ông này mặc dù hôn mê cũng rất dễ nhìn.
Gả cho đàn ông, ở cùng đàn ông, hắn cũng có thể tiếp thu, dù sao bản thân xu hướng tình dục của hắn cũng là nam, điều duy nhất khiến cho hắn cảm thấy không tiếp thu được là thân thể này, khiến hắn nghĩ tới liền cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Thu lại tầm mắt, Dung Hiểu đứng dậy từ gian phòng đi ra, trên bếp thuốc đã nấu tốt, hắn liền tự mình đi bưng thuốc , theo lời vị cao tăng kia nói, từ ngày hắn kết hôn, tất cả liên quan tới Phó Duy Trạch đều cần hắn tự tay làm.
Biệt thự Phó có tổng cộng ba tầng, hắn và Phó Duy Trạch ở gian phòng  trên tầng cao nhất, lúc xuống dưới  đi qua thư phòng, không biết lúc này cửa là quên đóng, hay là cố ý không đóng lại, từ bên trong truyền ra tiếng Phó lão gia tử cứng rắn lạnh lẽo: "Phó gia ta chỉ để cho Duy Trạch, con không nên nói nữa."
"Ba, con thật không hiểu được ngài, hòa thượng kia rõ ràng chính là lừa gạt, hắn nói Duy Trạch cưới tiểu song tính kia có thể tỉnh lại, đã qua mấy ngày, người vẫn còn nằm ở trên giường không nhúc nhích, con muốn nói để ngài kịp lúc hết hy vọng, bây giờ Phó gia ngoại trừ con, ngài còn có thể để lại cho ai, con coi như không tài giỏi, cũng vẫn là con của ngài, vẫn mang họ Phó!"
Phó Tu trong mắt tuôn ra cảm giác thống khổ đến chua xót, nhưng rất nhanh liền bị hắn che giấu, nhìn Phó Hằng Vũ: "Thời gian còn chưa tới, con nói chuyện này quá sớm."
Phó Hằng Vũ tựa hồ không nghĩ tới, Phó Tu ngoan cố như vậy, biểu hiện trên mặt biến đổi liên tục, cuối cùng vẫn là đem tâm lý không cam lòng đè xuống.
"Vậy chúng ta chờ sau bảy ngày lại nói." Phó Hằng Vũ bỏ lại câu nói này, quay người một cái mở cửa ra, nhanh chân rời đi.
  Dung Hiểu trốn ở góc phòng hấp háy mắt, nhìn nam nhân nổi giận rời đi, nghĩ sau bảy ngày Phó Duy Trạch nếu không giống như vị cao tăng kia nói tỉnh lại, Phó Tu khả năng thật sự muốn đem Phó gia để cho người con trai duy nhất này, dù cho trong lòng hắn không thích Phó Hằng Vũ, chỉ sợ cũng không có lựa chọn.
Bất quá chuyện như vậy, tóm lại không tới phiên hắn đến quyết định, chỉ là bất kể Phó Duy Trạch tỉnh lại hay không, hắn đều sẽ nghĩ biện pháp rời đi nơi này.
Từ trên lầu đi xuống, liền nghe thấy hai dì giúp việc ngồi ở cửa phòng bếp thấp giọng nói: "Bà nói Phó gia có tiền thì có thể thế nào, còn không cứu được mệnh, lão tiên sinh coi như không muốn, tôi xem cuối cùng gia nghiệp cũng phải đem cho nhị thiếu."
"Ai nói không phải, tôi nói vẫn là Hiểu Hiểu đáng thương, bà xem hắn chỉ là một Tiểu Song, cũng bởi vì câu nói của hòa thượng kia, liền bị cuốn vào hào môn, sau này còn không biết như thế nào."
"Bà cũng đừng lo lắng, nếu là Duy Trạch thiếu gia thật có thể tỉnh lại, bằng gương mặt của Hiểu Hiểu còn có công chăm sóc, không chừng còn có là chuyện tốt , chỉ sợ... Ai, Hiểu Hiểu ngươi xuống." Nhìn thấy Dung Hiểu, hai người vội vã thu lại đề tài, cười lên: "Thuốc dì đã giúp cháu coi, vừa định đi lên gọi cháu."
Dung Hiểu làm bộ chính mình không nghe thấy câu chuyện vừa rồi của hai người, cười đi vào, một bên đem lò lửa tắt, một bên dùng khăn lông khô nhấc lên nắp bình thuốc, nhất thời một luồng nhiệt khí tản ra : "Dì Trương, lần trước cháu nói cho dì rượu thuốc kia, đã làm chưa?"
"Làm rồi, làm rồi, không chỉ có làm, vị kia nhà dì còn đem xoa một lần, liền hóa giải, đúng là tốt."
Dung Hiểu nghe vậy động tác trên tay dừng lại, quay đầu: "Rượu thuốc kia ít nhất phải ngâm một tuần mới có thể thấy hiệu quả, sao lại nhanh như vậy liền dùng tới?"
"Dì cũng nói như vậy, nhưng nhà dì hắn đau không chịu được, nghe dì nói đem củ tam thất ngâm rượu dễ sử dụng, cùng ngày liền chuẩn bị. Ngâm một buổi tối liền lấy xoa , ngày thứ hai thế mà có thể đứng thẳng, còn cố ý gọi điện thoại lại đây, nhắc dì nói cám ơn cháu đấy."
"Còn có dì, cháu xem dì theo lời cháu nói dùng trứng gà trộn sơn chi* sáng tối đắp hai lần, lúc này mới hai ngày, liền tốt lên." Bên cạnh dì Trương là dì Lưu, đều là Phó gia lão nhân, theo lý thuyết Dung Hiểu mới đến đây ba ngày, không nên cùng các nàng quen như vậy. Có thể là Dung Hiểu từ khi tiến vào Phó gia, liền bị phải gánh vác cái ấm sắc thuốc** Phó Duy Trạch, thường xuyên qua lại liền cùng hai dì quen thân.
* Cây chi tử, là một cây thuốc
** Chỉ người bệnh
Thường nghe hai người nói chuyện trời đất, nói đến chồng dì Trương phần eo bị đau không dám động, dì Lưu bị bầm tím không dám dùng lực, liền mở miệng nói một vài bài thuốc dân gian.
Này là ông ngoại trong lúc rảnh rỗi dạy cho hắn, nghĩ đến ông ngoại có thể bởi vì mình rời đi mà thương tâm rất lâu, Dung Hiểu không khỏi có chút âm u.
"Hiểu Hiểu đừng trách dì Trương lắm miệng, nhị thiếu gia lại mới tới nữa rồi, Duy Trạch thiếu gia vẫn chưa tỉnh lại, cháu nên sớm tính toán, nếu như sau này Phó gia thật sự rơi vào trong tay nhị thiếu, cháu..." " Dì Trương cháu đã biết, cám ơn dì." Dung Hiểu hướng dì Trương nở nụ cười, hắn vốn là người ngoan ngoãn, cười rộ lên đôi mắt cong cong, liền ngọt đến đâm thẳng vào lòng hai vị phụ nữ trung niên.
Không quan tâm hai người này nằm ở tâm thái gì, có thể vào thời điểm này đối với hắn nói lời như vậy, Dung Hiểu đều thật sự cảm kích.
Chỉ là hắn từ trước đến giờ không quá biết nói lời ngon ngọt, chỉ có thể đơn giản dùng ngôn ngữ biểu đạt lòng biết ơn.
Đem thuốc trong bình rót vào bát,  bên cạnh dì Lưu liền bưng lên bỏ vào khay, giao lại cho Dung Hiểu: "Cháu bưng lên đi, còn lại chúng ta giúp cháu dọn, đi thôi, đi thôi."
Dung Hiểu từ chối không được, không thể làm gì khác hơn là bưng khay nói tiếng cám ơn, đi lên lầu.
Trở về phòng, đem khay đặt lên bàn, thuốc có chút nóng, Dung Hiểu cũng không vội vã đút cho Phó Duy Trạch, cầm lấy khăn mặt trên bàn lót ở dưới cổ nam nhân, để tránh một lúc nữa nước thuốc dính ra, làm dơ quần áo.
Động tác của hắn nhẹ nhàng thành thạo, phảng phất chuyện này đã được làm qua rất nhiều lần.
Chuẩn bị tốt, Dung Hiểu đứng lên đi thử thuốc, đột nhiên tay bị ngoại lực nắm chặt, không chờ hắn phản ứng, một giây sau cả người nhào vào trong ngực nam nhân, kinh hoảng đối diện với hai con ngươi màu đen: "Thơm quá..."
Tác giả có lời muốn nói:  khai hãm hại, thời gian đổi mới vẫn là 12 điểm, giống nhau sẽ không biến.
Sau đó ba vị trí đầu chương ghi lại lời nói có tiền lì xì.
Ở đây cầu hạ thu gom, cùng làm thu.
Cộc!

29/2/20

Tên : Nam thê xung hỉ của lão nam nhân nhà giàu
Tác giả: Hôi Kiếm Như Vũ
 Nguồn: Kho tàng đam mỹ
Chỉ đối với thụ ôn nhu bá đạo nhà giàu lão nam nhân công vs tự mang hương sữa* nhuyễn manh thụ
 * Nguyên là nãi hương
1vs1, song khiết, sủng, sinh tử
Nhãn mác: Thế gia nhà giàu, vòng giải trí, điềm văn, xuyên sách  
Chữ mấu chốt: Vai chính: Dung Hiểu, Phó Duy Trạch ┃ vai phụ: Tiếp đương văn ~ ┃
Độ dài: 86 chương+0 phiên ngoại( hình như tác giả đang làm tiếp á)
Văn án:
Dung Hiểu xuyên vào bên trong một quyển sách, là một song tính nhân bị cha nuôi bán đi xung hỉ .
Nghe đồn người thừa kế duy nhất của Phó gia không còn sống được lâu nữa, đại sư nói chỉ có lấy một người vợ nam mới kéo dài được tính mạng.
Dung Hiểu vẫn cho rằng hắn gả tới căn bản chỉ để làm cảnh, mãi cho đến tận khi bị người đàn ông sắp chết trong truyền thuyết đè lên tường nhĩ tấn tư ma*: ngươi thơm quá a!
     *Nhĩ tấn tư ma: vành tai tóc mai chạm nhau, ý chỉ sự kề cận, vợ chồng son( mình nghĩ để vậy hay hơn nè)
Sau đó Dung Hiểu biến thành "Bạc hà mèo" của lão nam nhân, thỉnh thoảng sẽ bị ôm lấy hít một miếng...
——
Phó Duy Trạch phát hiện vợ nhỏ mới cưới của hắn không chỉ có da trắng xinh đẹp lại chân dài, trên người còn có một mùi hương dễ ngửi, mỗi ngày hít một miếng, eo không mỏi chân không đau, nói chuyện tán gẫu cũng không thở hổn hển, tinh thần so với trước đây còn tốt hơn!
Khuyết điểm duy nhất là không thể rời đi quá lâu, nếu không liền tâm hoảng khí đoản*, tùy thời đều có thể lên cơn sốc...
     * đại loại là một bệnh lý( chứng tâm khí hư). Các bạn google để rõ hơn nha